Đồi giữa – Wikipedia

Middle Hill hoặc Middlehill có thể tham khảo:

  • Middlehill, Cornwall, Vương quốc Anh
  • Middle Hill (Gibraltar), một ngọn đồi ở Gibraltar, trên đó là:
  • Middle Hill (Hong Kong)
  • Middle Hill (Pittsburgh), Hoa Kỳ
  • Middle Hill, Pembrokeshire, Vương quốc Anh
  • Middle Hill, Staffordshire, Vương quốc Anh , một ngôi nhà nông thôn thuộc sở hữu của gia đình Phillipps
  • Middlehill, Wiltshire, Vương quốc Anh


Roche moutonnée – Wikipedia

Rock formation created by the passing of a glacier

Roche moutonnée near Myot Hill, Scotland

In glaciology, a roche moutonnée (or sheepback) is a rock formation created by the passing of a glacier. The passage of glacier ice over underlying bedrock often results in asymmetric erosional forms as a result of abrasion on the “stoss” (upstream) side of the rock and plucking on the “lee” (downstream) side. These erosional features are seen on scales of less than a metre to several hundred metres.[1]:324–326


The 18th-century Alpine explorer Horace-Bénédict de Saussure coined the term roches moutonnées in 1786. He saw in these rocks a resemblance to the wigs that were fashionable amongst French gentry in his era and which were smoothed over with mutton fat (hence moutonnée) so as to keep the hair in place.[1] The French term is often incorrectly interpreted as meaning “sheep rock”.[2][3]


Roche moutonnée eng text.png

An oblique view of a roches moutonnées surface at Great Slave Lake, Northwest Territories, Canada, notice the contiguous, wavy rows of glaciated bedrock which resemble old-fashioned wigs as mentioned by Horace de Sassure

The contrasting appearance of the erosional stoss and lee aspects is very defined on roches moutonnées; all the sides and edges have been smoothed and eroded in the direction that the glacier that once passed over it. It is often marked with glacial striations.

The rough and craggy down-ice (leeward) side is formed by plucking or quarrying, an erosional process initiated when ice melts slightly by pressure and seeps into cracks in the rock. When the water refreezes, the rock becomes attached to the glacier. But as the glacier continues its forward progress it subjects the stone to frost shattering, ripping pieces away from the rock formation. Studies show that the plucking of the lee side is a much more significant erosional process than the abrasion of the stoss side.[citation needed]

The side profile of a stoss and lee glaciated, bedrock knob (an erosional feature) is opposite to that of a drumlin (a depositional feature). In a drumlin, the steep side is facing the approaching glacier, rather than trailing it.

Even larger examples are known from Sweden where they are referred to as flyggbergs.[1]:326–327 The Swedish flyggbergs have been interpreted by Sten Rudberg and others as reshaped inselbergs.[4] Ice-smoothed bedrock bumps which lack the steep, plucked lee side faces are referred to as whalebacks or rock drumlins.[1]:326–327

Prest (1983) specifies a distinction between a glaciated “roches moutonnées surface” and a simple “stoss and lee” glacial feature. He says that the term “roches moutonnées surface” has been abused in the literature in which the term became interchangeable with the term “stoss and lee”. He points out that a “roches moutonnées surface” is a continuous bedrock surface having a resemblance to the continuous, wavy or undulating rows of curls seen in French wigs at the time of Horace de Saussure while a simple stoss and lee feature refers only to a bedrock knob having a smooth stoss side and a plucked lee side appearance.[5]

Roches moutonnées may not be entirely glacial landforms taking most of their shape before glaciation. Jointing that contribute to the shape typically predate glaciation and roches moutonnee-like forms can be found in tropical areas such as East Africa and Australia. Further at Ivö Klack in Sweden weathered rock surfaces exposed by kaolin mining resemble roches moutonnée.[6]

See also[edit]


  1. ^ a b c d Douglas Benn and David Evans, Glaciers & Glaciation, Arnold, London, 1st ed. 1998 ISBN 9780340584316
  2. ^ Lutgens, Fred and Ed Tarbuck, Essentials of Geology, Prentice Hall, 2011, 11th ed. ISBN 978-0321714725
  3. ^ McInnes, Marnie (2017-07-07). “Why Geologists Think Glacial Mountains Look Like Sheep”. The Atlantic. Archived from the original on 2017-07-15. Retrieved 2017-07-15.
  4. ^ Lidmar-Bergström, Karna; Olvmo, Mats (2015). Plains, steps, hilly relief and valleys in northern Sweden – review, interpretations and implications for conclusions on Phanerozoic tectonics (PDF) (Report). Geological Survey of Sweden. p. 13. Archived (PDF) from the original on October 26, 2016. Retrieved June 29, 2016.
  5. ^ Prest, V.K. (1983). Canada’s heritage of glacial features. Miscellaneous Report 28, Geological Survey of Canada, pp. 26–27, fig. 24 a, b and c
  6. ^ Lindström, Erling (1988). “Are roches moutonnées mainly preglacial forms?”. Geografiska Annaler. 70 A (4): 323–331. doi:10.2307/521265.
  • Tarbuck, E.J.; F.K. Lutgens (2002). Earth: An Introduction to Physical Geography, 7th ed. Upper Saddle River, NJ: Prentice Hall. p. 342. ISBN 0-13-092025-8.
  • Trenhaile, Alan (2007). Geomorphology: A Canadian Perspective. Don Mills, Ontario: Oxford University Press. pp. 180–1. ISBN 0-19-542474-3.

External links[edit]

Media related to Roches moutonnées at Wikimedia Commons


Salomon v A Salomon & Co Ltd

Salomon v A Salomon & Co Ltd [1896] UKHL 1, [1897] AC 22 is a landmark UK company law case. The effect of the House of Lords’ unanimous ruling was to uphold firmly the doctrine of corporate personality, as set out in the Companies Act 1862, so that creditors of an insolvent company could not sue the company’s shareholders to pay up outstanding debts owed.

Mr Salomon made leather boots or shoes in a large establishment. His sons wanted to become business partners, so he turned the business into a limited company. The company purchased Salomon’s business on an excessive price for its value. His wife and five elder children became subscribers and the two elder sons became directors. Mr Salomon took 20,001 of the company’s 20,007 shares which was payment from Salomon incorporated for his old business (each share was worth £1). Transfer of the business took place on 1 June 1892. The company also gave Mr Salomon £10,000 in debentures. On the security of his debentures, Mr Salomon received an advance of £5,000 from Edmund Broderip.

Soon after Mr Salomon incorporated his business there was a decline in boot sales. Salomon’s business failed, defaulting on its interest payments on the debentures (half held by Broderip). Broderip sued to enforce his security. The company was put into liquidation. Broderip was repaid his £5,000. This left £1,055 company assets remaining, of which Salomon claimed under his retained debentures. This would leave nothing for the unsecured creditors. When the company failed, the company’s liquidator contended that the floating charge should not be honoured, and Salomon should be made responsible for the company’s debts. Salomon sued.

The liquidator, on behalf of the company, counter-claimed wanting the amounts paid to Salomon paid back, and his debentures cancelled. He argued that Salomon had breached his fiduciary duty for selling his business for an excessive price. He also argued the formation of the company in this was fraud against its unsecured creditors.


High Court[edit]

At first instance, the case entitled Broderip v Salomon[1]Vaughan Williams J said Mr Broderip’s claim was valid. It was undisputed that the 200 shares were fully paid up. He said the company had a right of indemnity against Mr Salomon. He said the signatories of the memorandum were mere “dummies”, the company was just Mr Salomon in another form, an alias, or at most his agent. Therefore, it was entitled to indemnity from the principal. The liquidator amended the counter claim, and an award was made for indemnity. The agency argument was accepted

Court of Appeal[edit]

The Court of Appeal[2] confirmed Vaughan Williams J’s decision against Mr Salomon, though on the grounds that Mr. Salomon had abused the privileges of incorporation and limited liability, which Parliament had intended only to confer on “independent not counterfeit shareholders, who had a mind and will of their own and were not mere puppets”. Lindley LJ (an expert on partnership law) held that the company was a trustee for Mr Salomon, and as such was bound to indemnify the company’s debts.[3]

Lopes LJ and Kay LJ variously described the company as a myth and a fiction and said that the incorporation of the business by Mr Salomon had been a mere scheme to enable him to carry on as before but with limited liability.

House of Lords[edit]

The House of Lords unanimously overturned this decision, rejecting the arguments from agency. They held that there was nothing in the Act about whether the subscribers (i.e., the shareholders) should be independent of the majority shareholder. The company was duly constituted in law and it was not the function of judges to read into the statute limitations they themselves considered expedient. Lord Halsbury LC stated that the statute “enacts nothing as to the extent or degree of interest which may be held by each of the seven [shareholders] or as to the proportion of interest or influence possessed by one or the majority over the others.” His judgement continued.[5]

Lord Herschell noted the potentially “far reaching” implications of the Court of Appeal’s logic and that in recent years many companies had been set up in which one or more of the seven shareholders were “disinterested persons” who did not wield any influence over the management of the company. Anyone dealing with such a company was aware of its nature as such, and could by consulting the register of shareholders become aware of the breakdown of share ownership among the shareholders.

Lord Macnaghten asked what was wrong with Mr. Salomon taking advantage of the provisions set out in the statute, as he was perfectly legitimately entitled to do. It was not the function of judges to read limitations into a statute on the basis of their own personal view that, if the laws of the land allowed such a thing, they were “in a most lamentable state”, as Malins V-C had stated in an earlier case in point, In Re Baglan Hall Colliery Co., which had likewise been overturned by the House of Lords. The key parts of his judgement were as follows.[6]


In the decades since Salomon’s case, various exceptional circumstances have been delineated, both by legislatures and the judiciary, in England and elsewhere (including Ireland) when courts can legitimately disregard a company’s separate legal personality, such as where crime or fraud has been committed. There is therefore much debate as to whether the same decision would be reached if the same facts were considered in the modern legal environment, given the House of Lords’ decisions in Pepper v Hart and Re Spectrum Plus Ltd and the Privy Council in Attorney General of Belize v Belize Telecom Ltd that require a purposive approach to interpreting legislation. In 2013 there was a systemic review of these authorities in Prest v Petrodel Resources Ltd[8] and Lord Sumption distinguished between cases of truly “piercing the corporate veil” and situations where it was held that the company was essentially an agent for a wrongdoer or held property on trust.[9]

Although Salomon’s case is cited in court to this day, it has met with considerable criticism. For example, Otto Kahn-Freund called the decision “calamitous” in his article published at [1944] 7 MLR 54. In that article, the author also called for the abolition of private companies.

Shortly after the decision was handed down the Preferential Payments in Bankruptcy Amendment Act 1897 was passed into law as a response.[10] The effect of that statute was to provide that certain classes of preferred creditors would take priority over the claims of a secured creditor under a floating charge. However, the effectiveness of that Act was limited by the fact that a floating charge crystallises into a fixed charge prior to enforcement, and so it was not until the Insolvency Act 1986 modified the provision to state that a floating charge include any charge which was created as a floating charge (i.e. irrespective of subsequent crystallisation) that priority of the preferred creditors was promoted ahead of the floating chargeholders.

See also[edit]

  1. ^ [1893] B 4793
  2. ^ [1895] 2 Ch. 323
  3. ^ [1895] 2 Ch. 323, 337–340
  4. ^ [1895] 1 Ch. 674.
  5. ^ [1897] AC 22, 29–32
  6. ^ [1897] AC 22, 51–54
  7. ^ N.B. subsequently Parliament enacted the Preferential Payments in Bankruptcy Amendment Act 1897, s 2 which made the floating charge subject to preferential creditors’ claims. This is now found in the Insolvency Act 1986 s 175, and see also s 176A
  8. ^ Prest v Petrodel Resources Ltd [2013] UKSC 34
  9. ^ “I should first of all draw attention to the limited sense in which this issue arises at all. “Piercing the corporate veil” is an expression rather indiscriminately used to describe a number of different things. Properly speaking, it means disregarding the separate personality of the company. There is a range of situations in which the law attributes the acts or property of a company to those who control it, without disregarding its separate legal personality. The controller may be personally liable, generally in addition to the company, for something that he has done as its agent or as a joint actor. Property legally vested in a company may belong beneficially to the controller, if the arrangements in relation to the property are such as to make the company its controller’s nominee or trustee for that purpose. For specific statutory purposes, a company’s legal responsibility may be engaged by the acts or business of an associated company. Examples are the provisions of the Companies Acts governing group accounts or the rules governing infringements of competition law by “firms”, which may include groups of companies conducting the relevant business as an economic unit. Equitable remedies, such as an injunction or specific performance may be available to compel the controller whose personal legal responsibility is engaged to exercise his control in a particular way. But when we speak of piercing the corporate veil, we are not (or should not be) speaking of any of these situations, but only of those cases which are true exceptions to the rule in Salomon v A Salomon & Co Ltd, i.e. where a person who owns and controls a company is said in certain circumstances to be identified with it in law by virtue of that ownership and control.” (at paragraph 16)
  10. ^ Re Spectrum Plus Ltd [2005] UKHL 41 at paragraph 132, per Lord Walker: “Saloman v Saloman & Co Ltd was decided by this House on 16 November 1896. WIth remarkable promptness Parliament responded by enacting sections 2 and 3 of the Preference Payments in Bankrtupcy Amendment Act 1897″.


  • [1897] 13 LQR 6
  • O Kahn Freund, [1944] 7 MLR 54


Slovak Expeditionary Army Group – Wikipedia

The Slovak Expeditionary Army Group was an element of the military forces of the Slovak Republic that fought under Nazi German command on the Eastern Front during World War II.


The 1st Slovak Infantry Division took part in the German invasion of Poland in 1939.[citation needed]


The Slovak Expeditionary Army Group of about 45,000 entered the Soviet Union shortly after the German attack. This army lacked logistic and transportation support, so a much smaller unit, the Slovak Mobile Command (Pilfousek Brigade), was formed from units selected from this force; the rest of the Slovak army was relegated to rear-area security duty. The Slovak Mobile Command was attached to the German 17th Army (as was the Hungarian Carpathian Group also) and shortly thereafter given over to direct German command, the Slovaks lacking the command infrastructure to exercise effective operational control. This unit fought with the 17th Army through July 1941, including at the Battle of Uman.[1]

At the beginning of August 1941, the Slovak Mobile Command was dissolved and instead two infantry divisions were formed from the Slovak Expeditionary Army Group. The Slovak 2nd Division was a security division, but the Slovak 1st Division was a front-line unit which fought in the campaigns of 1941 and 1942, reaching the Caucasus area with Army Group B. The Slovak 1st Division then shared the fate of the German southern forces, losing their heavy equipment in the Kuban bridgehead, then being badly mangled near Melitopol in the southern Ukraine. In June 1944, the remnant of the division, no longer considered fit for combat due to low morale, was disarmed and the personnel assigned to construction and logistical work, a fate which had already befallen the Slovak 2nd Division earlier for the same reason.[1]



Rockford, Illinois – Wikipedia

Thành phố ở Illinois, Hoa Kỳ

Rockford, Illinois

 Hành lang Downtown East State Street

Hành lang Downtown East State Street

 Con dấu chính thức của Rockford, Illinois
Con dấu
Biệt danh:

Thành phố rừng

Khẩu hiệu:

"Chính phủ gần nhất với người dân"

 Vị trí của Rockford ở hạt Winnebago, Illinois. của Rockford tại Hạt Winnebago, Illinois. </small> </p>
<tr class=  Vị trí của Illinois tại Hoa Kỳ

Vị trí của Illinois tại Hoa Kỳ

Tọa độ: 42 ° 15′34 ″ N [19659016] 89 ° 03′52 W / 42.25944 ° N 89,06444 ° W / 42.25944; -89,06444 Tọa độ: 42 ° 15′34 N 89 ° 03′52 W / 42.25944 ° N 89,0644 ° W / 42.25944; -89,06444
Quốc gia Hoa Kỳ
Bang Illinois
Quận Winnebago, Ogle
Thị trấn Rockford
Được hợp nhất , 1852 (với tư cách là một thành phố) [1]
Chính phủ
• Thị trưởng Thomas McNamara (D)
Khu vực
• Thành phố 64,48 dặm vuông (167,01 km 2 )
• Đất 63,47 dặm vuông (164,38 km 2 )
• Nước 1,01 dặm mi (2,63 km 2 )
] 728 ft (222 m)
Dân số
• Thành phố 152,871
• Ước tính 147,651
• Mật độ 2,326,35 / km mi (898,21 / km )
• Metro 344.623
Múi giờ UTC − 6 (CST)
• Mùa hè (DST) UTC 5 (CD 19659034] Mã bưu điện

61101-61110, 61112, 61114, 61125, 61126

Mã vùng 815, 779
Mã Code 17-65000
Wikimedia Commons Rockford, Illinois
Trang web .rockford .il .us

Rockford là một thành phố thuộc hạt Winnebago thuộc bang Illinois của Hoa Kỳ, ở phía bắc Illinois. Nằm bên bờ sông Rock, Rockford là quận của quận Winnebago (một phần nhỏ của thành phố nằm ở hạt Ogle). Thành phố lớn nhất ở Illinois bên ngoài khu vực đô thị Chicago, Rockford là thành phố lớn thứ ba của tiểu bang và đông dân thứ 171 ở Hoa Kỳ [6] Theo Dữ liệu điều tra dân số Hoa Kỳ năm 2010, Thành phố Rockford có dân số 152.871 , với dân số khu vực đô thị xa xôi là 348.360. Dân số của Thành phố Rockford là 147.051 vào năm 2017, giảm 4,1% kể từ năm 2010 [7]

Định cư vào giữa những năm 1830, vị trí của thành phố trên Sông Rock đã tạo ra vị trí chiến lược cho phát triển công nghiệp. Trong nửa sau của thế kỷ 19, Rockford đáng chú ý với sản lượng máy móc và công cụ nặng; vào thế kỷ XX, đây là trung tâm sản xuất đồ nội thất hàng đầu thứ hai trong cả nước và là thành phố lớn thứ 94. Trong nửa sau của thế kỷ 20, Rockford đã phải vật lộn với nhiều thành phố Rust Belt. Kể từ cuối những năm 1990, những nỗ lực đa dạng hóa kinh tế đã dẫn đến sự tăng trưởng của ngành công nghiệp ô tô, hàng không vũ trụ và chăm sóc sức khỏe, cũng như thực hiện các nỗ lực phục hồi du lịch và trung tâm thành phố khác nhau.

Biệt danh là Thành phố rừng, Rockford hiện được biết đến với nhiều địa điểm có ý nghĩa văn hóa hoặc lịch sử, bao gồm Anderson Japanese Gardens, Klehm Arboretum, Tinker Swiss Cottage, BMO Harris Bank Center, Nhà hát coronado, Nhà Laurent và Burpee Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên. Những đóng góp của nó cho âm nhạc được ghi nhận trong Câu lạc bộ Mendelssohn, câu lạc bộ âm nhạc lâu đời nhất trong cả nước và các nghệ sĩ biểu diễn như Phantom Regiment và Cheap Trick.

Lịch sử [ chỉnh sửa ]

Giải quyết và phát triển [ chỉnh sửa ]

Rockford truy tìm nguồn gốc của nó đến năm 1834, khi các khu định cư kết hợp giữa năm 1834 được thành lập trên cả hai bờ sông Rock. Ở bờ phía tây, Germanicus Kent và Thatcher Blake (cùng với nô lệ Lewis Lemon) thành lập Kentville; ngân hàng phía đông đã được giải quyết bởi Daniel Shaw Haight. Với vị trí của sông Rock tương đương giữa hồ Michigan và sông Mississippi, khu định cư kết hợp có tên là &quot;Midway&quot;. [8][9] Năm 1836, Hạt Winnebago được tạo ra (từ cả hai quận Jo Daviess và LaSalle), với tên Midway là ghế quận của nó.

Năm 1837, ngôi làng Midway được đổi tên thành Rockford, làm nổi bật một dòng sông đá qua sông Rock trong làng. [10] Cùng năm đó, Rockford thành lập bưu điện đầu tiên (với Daniel Shaw Haight là người đưa thư đầu tiên) . Năm 1840, tờ báo hàng tuần đầu tiên bắt đầu lưu hành. Năm 1847, Đại Chủng viện Rockford (ngày nay là Đại học Rockford) được thành lập. Năm 1852, Rockford chính thức được thuê làm thành phố; một năm sau, biệt danh &quot;Thành phố rừng&quot; dài xuất hiện lần đầu tiên, được sử dụng bởi New York Tribune. Cũng trong năm 1852, Đường sắt Galena và Chicago Union đã kết nối Rockford với Chicago bằng đường sắt.

Vào thời điểm thành lập, nhiều người dân trong làng là người cấy ghép từ vùng Đông Bắc Hoa Kỳ và ngoại ô New York. [11] Xuất thân từ người Anh Puritans, dân số Midway / Rockford tương tự như phần lớn phần còn lại của miền bắc Illinois và gần như toàn bộ Wisconsin trong giữa thế kỷ 19. Sau cuộc chiến Black Hawk, những người nhập cư bổ sung đã chuyển đến miền bắc Illinois; trong những năm 1830 và 1840, Rockford và Winnebago County được coi là một phần mở rộng văn hóa của New England. [12]

Trong thời kỳ antebellum, Rockford chia sẻ những người ủng hộ bãi bỏ, ủng hộ đáng kể cho Đảng Tự do. Đảng Cộng hòa sau này. Năm 1848, 42 phần trăm cử tri ở Hạt Winnebago (nơi Rockford thống trị làm chủ tịch quận) đã bỏ phiếu cho Martin Van Buren. Năm 1852, ứng cử viên đất tự do John P. Hale trở thành ứng cử viên tổng thống đầu tiên đến thăm Rockford, mặc dù ông sẽ chỉ nhận được 28% phiếu bầu. Năm 1860, Abraham Lincoln đã giành được 3.985 phiếu bầu tại Hạt Winnebago với 817 phiếu bầu của Stephen A. Douglas. [13]

Những năm 1850 đã mang lại ngành công nghiệp sẽ thay đổi Rockford mãi mãi. Năm 1853, nhà phát minh John Henry Manny chuyển đến Rockford để sản xuất máy gặt cơ khí kéo ngựa cho nông dân và vận chuyển thành phẩm bằng đường sắt. Nhà sản xuất thực hiện Chicago Cyrus McCormick (có công ty trở thành International Harvestester) đã đưa Manny ra tòa sau khi ông sản xuất gần 6.000 máy; Manny sẽ thắng thế trong cả phán quyết và kháng cáo. Cùng với việc sản xuất máy nông nghiệp, các hợp tác xã đồ nội thất của Thụy Điển đã thành lập thành phố làm cơ sở sản xuất. Công ty nội thất Rockford Union, dưới thời John Erlander, dẫn đầu các hợp tác xã này. Ngày nay, nhà của Erlander là một bảo tàng Rockford cho thấy những nỗ lực của ông trong việc nâng Rockford lên vị trí thứ hai trong ngành sản xuất đồ nội thất trong cả nước, sau Grand Rapids. [14]

Trong cuộc Nội chiến, một trong những người đầu tiên ở Illinois các trung đoàn được huy động, Zouaves, đến từ Rockford. Thành phố cũng đóng vai trò là địa điểm cho Camp Fuller, một địa điểm huấn luyện cho bốn trung đoàn bộ binh khác.

Năm 1884, Rockford thành lập khu học chánh công lập toàn thành phố đầu tiên, xây dựng trường trung học Rockford Central vào năm 1885; Sau khi xây dựng trường cấp ba, huyện bắt đầu xây dựng các tòa nhà nhiều tầng bằng gạch trên toàn thành phố.

Trạm Rockford ca. 1890

Chủng viện nữ Rockford trở thành trường cũ của Jane Addams vào năm 1881. Động thái này đi kèm với việc chuyển tiếp của Chủng viện thành một chương trình hoàn chỉnh hơn, được đại diện bởi việc đổi tên thành Rockford College vào năm 1892. Văn hóa phát triển mạnh mẽ. với việc thành lập Câu lạc bộ Mendelssohn vào năm 1884, trở thành câu lạc bộ âm nhạc lâu đời nhất ở Hoa Kỳ. Điều này được bổ sung bằng việc xây dựng thư viện Carnegie vào năm 1902, trở thành tòa nhà đầu tiên của hệ thống thư viện công cộng của Rockford. Năm 1903 chứng kiến ​​sự cống hiến của Nhà tưởng niệm Cựu chiến binh Hạt Winnebago trước sự chứng kiến ​​của Tổng thống Theodore Roosevelt. Roosevelt trở lại Rockford trong chiến dịch của mình vào năm 1912 và một lần nữa để giải quyết những người lính ở Camp Grant, một địa điểm huấn luyện cho các binh sĩ trong Thế chiến thứ nhất.

Thế kỷ XX [ chỉnh sửa ]

John F. Kennedy chiến dịch qua Phố Nhà nước ở trung tâm thành phố Rockford vào năm 1960.

Thế kỷ XX đã thay đổi nhân khẩu học Rockford. Một dòng người Ý, Ba Lan, Litva và người Mỹ gốc Phi đã thay thế người Ailen và Thụy Điển thống trị trước đây. Thành phố cũng không xa lạ gì với các vấn đề chính trị đương đại. Bầu cử được phân chia giữa ướt và khô về vấn đề cấm đoán, Rockford đề cao một liên minh gồm các đoàn viên lao động và các nhà xã hội đã bầu ra nhiều aldermen và thực hiện 25 đến 40% trong các cuộc bầu cử thị trưởng. Trong Thế chiến I, một cuộc biểu tình chống chiến tranh của Công nhân Quốc tế Thế giới đã dẫn đến 118 vụ bắt giữ. Vào năm 1920, thành phố này là mục tiêu của Palmer Raids. Trong khi khu vực quốc hội của nó ủng hộ đảng Cộng hòa, Rockford liên tục bầu cựu đảng Xã hội làm thị trưởng từ năm 1921 đến 1955.

Một trong những điểm thu hút đương đại của nó, Nhà hát Coronado, mở cửa vào năm 1927. Được chú ý bởi phong cách khí quyển, coronado đã cạnh tranh với các đối tác của mình ở Chicago và được thêm vào Sổ đăng ký Địa danh Lịch sử Quốc gia năm 1979. [15] Camp Grant đã được chuyển qua Vệ binh Quốc gia Illinois. Trong Thế chiến II, nó mở cửa trở lại như một trung tâm cảm ứng và trại giam POW. USS Rockford tàu khu trục lớp Tacoma được đặt tên cho thành phố, được đưa vào hoạt động vào tháng 3 năm 1944 và kiếm được hai ngôi sao dịch vụ.

Trong số tháng 9 năm 1949 của tạp chí Life Rockford thời hậu chiến được mô tả là &quot;gần như điển hình của Hoa Kỳ như bất kỳ thành phố nào có thể.&quot; Do tính chất nguyên mẫu này, các nhà xã hội học như W. Lloyd Warner cảnh báo về sự cần thiết phải &quot;hiểu thực tế của hệ thống của họ.&quot; [16] Phụ thuộc quá nhiều vào sản xuất và trải qua sự thay đổi trong phát triển kinh tế ở biên giới phía đông, Rockford bắt đầu chịu đựng không thể từ bỏ suy giảm. [17] Những cản trở cho sự thay đổi trong phát triển kinh tế này bao gồm việc xây dựng Tollway Tây Bắc năm 1958, cơ sở mới cho Rockford College vào năm 1964, và khuôn viên của Rock Valley College và Nhà máy lắp ráp Chrysler Belvidere vào năm 1965 gần ngoại vi phía đông của thành phố chứ không phải trung tâm thành phố.

Nỗ lực hồi sinh trung tâm thành phố được thực hiện vào những năm 1970 với việc xây dựng một trung tâm dành cho người đi bộ và một đấu trường đa năng mười nghìn chỗ ngồi. Khu vực trước đây đã tách khỏi Phố chính của Rockford, cản trở giao thông xe cộ, trước sự chỉ trích của các chủ doanh nghiệp gần đó. [18] Sau này, MetroCentre, đã mở cửa vào năm 1981 để biểu diễn bởi Dionne Warwick và The Rolling Stones. Các khoản tài trợ của nhà nước cũng được tư vấn để đảo ngược xu hướng, chẳng hạn như những khoản tài trợ cho một tác phẩm điêu khắc Alexander Liberman được đặt tại một ngã tư trung tâm thành phố vào năm 1978. [19] Tuy nhiên, sự phân rã thêm xảy ra vào những năm 1980, như sự kết thúc của dịch vụ Amtrak trên Black Hawk tuyến đường sắt từ Chicago năm 1981 và đóng cửa Nhà hát coronado do doanh thu giảm vào năm 1984. [20][21]

Thế kỷ hai mươi mốt [ chỉnh sửa ]

Tòa án Hoa Kỳ Stanley J. Roszkowski và BMO Harris Bank Center ở trung tâm thành phố Rockford.

Đa dạng hóa kinh tế đã khó khăn nhưng vẫn đang tiếp diễn cho khu vực. Ngành công nghiệp hàng không vũ trụ, được đại diện bởi Woodward và UTC Aerospace Systems, chiếm ưu thế tại Rockford. Vào năm 2012, Woodward đã chọn vùng ngoại ô Loves Park cho một cơ sở sản xuất trị giá 200 triệu đô la cho các hệ thống kiểm soát và tối ưu hóa năng lượng của mình. [22] Boeing đã đưa Rockford vào danh sách năm người vào chung kết để sản xuất 777X trong các tranh chấp liên minh vào năm 2014. [23] , được đại diện bởi Trung tâm Y tế OSF Saint Anthony và Bệnh viện Thụy ĐiểnAmerican, cũng tham gia. Tiếng Thụy ĐiểnAmerican, hợp tác với Trung tâm Ung thư xương của Đại học Wisconsin, đã mở một Trung tâm Ung thư Khu vực trị giá 39 triệu đô la vào năm 2013. [24]

Sự cải thiện trung tâm thành phố trở nên rõ ràng hơn trong thập kỷ đầu tiên. Nhà hát Coronado đã mở cửa trở lại sau khi cải tạo 18,5 triệu đô la vào năm 2001. [21] Trung tâm dành cho người đi bộ gây tranh cãi đã được gỡ bỏ, đưa Phố chính trở lại con đường hai làn hoàn chỉnh với ghế ngồi kiểu cafe và đèn đường chạy bằng sức gió. [18] MetroCentre đã trải qua Đổi mới 20 triệu đô la, thúc đẩy sự quan tâm đến việc mua quyền đặt tên của nó; đấu trường sau đó được đổi tên thành Trung tâm ngân hàng BMO Harris. [25][26] Một nhà hát ngoài trời và một lối đi trên sông được xây dựng để gắn kết Bảo tàng Trung tâm Khám phá và Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Burpee cùng nhau. [27] Đáng kể nhất là Stanley J. Roszkowski Tòa án Hoa Kỳ được xây dựng với giá 100 triệu đô la và việc khôi phục dịch vụ đường sắt Black Hawk hàng ngày đã bắt đầu, dự kiến ​​hoàn thành vào năm 2015, với giá 223 triệu đô la. [20][28]

Xây dựng Sức khỏe Lòng thương xót của Rockford

Ngay cả trước khi cuộc Đại suy thoái đã ảnh hưởng đến Rockford, thành phố đã bị ảnh hưởng bởi trận lũ Keith Lạch vào năm 2006 và 2007. Các khoản tài trợ đã giành được từ Fema để mở rộng con lạch và phá hủy hơn một trăm ngôi nhà để ngăn chặn mức độ nghiêm trọng của lũ lụt trong tương lai. [29][30] thiết lập, dân số đã giảm. Ba mươi hai phần trăm các khoản thế chấp của khu vực đã ở dưới nước vào năm 2013; Forbes đánh giá Rockford đứng thứ ba trong danh sách Những thành phố khốn khổ nhất nước Mỹ cùng năm. [31] Trong bốn tháng đầu năm 2014, tỷ lệ thất nghiệp của Rockford đã giảm từ 12,9% xuống còn 9,2%, nhưng những con số này vẫn cao hơn mức trung bình quốc gia [32]

Máy bay Amazon Prime Air tại Sân bay Rockford

Sự nhấn mạnh được dành cho các khu vực phía đông ở Rockford đã khiến các đối tác phía tây của họ bị các khu dân cư tàn phá. Vào năm 2002, hệ thống trường công lập của Rockford đã bị tòa án yêu cầu chi 250 triệu đô la để nâng cấp lên các trường phương tây sau khi bị phát hiện có hành vi phân biệt đối xử với cư dân do họ phục vụ, nhiều người trong số họ là người Mỹ gốc Phi. [33] [19659074] Rockford gần đây đã chứng kiến ​​sự đa dạng hóa hơn trong nền kinh tế của mình. Việc làm đã dẫn đến tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất ở Rockford kể từ năm 2000. [34] Đáng kể nhất, Mercy Health, chủ lao động lớn nhất ở Janesville, WI [35] gần đó đã quyết định xây dựng cơ sở lớn nhất của mình tại Rockford sau một cuộc tranh luận chính trị kéo dài. [36][37] Khu phức hợp khổng lồ trị giá $ 465 triệu là dự án xây dựng đắt nhất trong lịch sử Rockford. Cơ sở này dự kiến ​​sẽ hoàn thành vào năm 2019. [38] Cũng trong năm 2016, ATI, ABX và Atlas Air hợp tác với Amazon Prime Air và bắt đầu khai thác nhiều chuyến bay chở hàng ngày từ Sân bay Rockford. [39][40]

Địa lý [ ] chỉnh sửa ]

Theo điều tra dân số năm 2010, Rockford có diện tích 61,949 dặm vuông (160,45 km 2 ), trong đó 61,08 dặm vuông (158,20 km 2 ) (hoặc 98,6%) là đất và 0,869 dặm vuông (2,25 km 2 ) (tương đương 1,4%) là nước. [19659131] cộng đồng láng giềng giáp Rockford, và được coi là một phần không thể tách rời của metro Rockford khu vực, là các thành phố của Loves Park, Machesney Park, Belvidere, và các làng Winnebago, Roscoe, Rockton, Poplar Grove, New Milford và Cherry Valley.

Cũng đáng chú ý, Nam Beloit, Illinois và Beloit, Wisconsin là một phần của khu vực này liên tục đô thị trải dài khoảng 30 dặm dọc theo River Rock từ sân bay Quốc tế Chicago Rockford bắc đến Regional Airport Nam Wisconsin. Rockford là khoảng 85 dặm về phía tây-tây bắc Chicago, và 70 dặm về phía nam-đông nam của Madison.

Đường thủy [ chỉnh sửa ]

Đập Fordham qua sông Rock, nhìn về phía bắc

Sông Rock tạo thành trung tâm truyền thống của Rockford và là nơi dễ nhận biết nhất của Rockford yếu tố tự nhiên. Một trong những nhánh lớn nhất của nó, sông Kishw Bolog, nối với sông Rock ở cuối phía nam của thành phố gần sân bay Rockford. Kể từ khi đóng cửa trại Grant năm 1946, phần lớn chiều dài của Kishw Bolog đã được tái phát triển thành công viên và bảo tồn rừng, hình thành nên biên giới phía nam của thành phố. Các tuyến đường thủy khác chảy vào sông Rock bao gồm Spring Creek (khu vực phía đông bắc), Keith Creek (khu vực phía đông) và Kent Creek (khu vực phía tây). Trong số 8 đập Illinois của sông Rock, đập Fordham nằm ở phía nam trung tâm thành phố.

Khí hậu [ chỉnh sửa ]

Do vị trí của nó ở Trung Tây, tự nhiên là một khu rừng rụng lá, khí hậu của Rockford có bốn mùa rõ ràng. Mùa hè thường nóng với nhiệt độ cao trung bình vào tháng Bảy, tháng nóng nhất, là 84,5 ° F (29,2 ° C). Những tháng mùa đông có thể mang đến những khối không khí lạnh đắng từ Canada. Nhiệt độ cao trung bình vào tháng 1, tháng lạnh nhất, là 29,5 ° F (−1,4 ° C). Tháng Sáu là tháng ẩm ướt nhất của Rockford trong khi tháng 1 là mùa khô nhất. Trong một năm điển hình, Rockford nhận được lượng mưa 36,2 inch (919,6 mm).

Rockford và các khu vực xung quanh dễ bị giông bão dữ dội trong tháng ba, tháng tư, tháng năm và tháng sáu. Vào ngày 21 tháng 4 năm 1967, một cơn lốc xoáy F4 dữ dội đã tấn công thị trấn Belvidere lân cận, giết chết hai mươi bốn người và làm bị thương hàng trăm người khác tại trường trung học của Belvidere. Các sự kiện thời tiết khắc nghiệt khác, như mưa đá và gió mạnh là phổ biến trong những cơn bão này. Vào ngày 5 tháng 7 năm 2003 lúc 04:13, các siêu xe tạo ra lốc xoáy gây thiệt hại trên diện rộng ở cả phía đông và phía tây của Rockford. Khoảng 70.000 người không có điện, với nhiều người ở phía tây phải chịu đựng cái nóng không có điện trong một tuần. Phải mất nhiều tháng để xóa thiệt hại, nhưng vì cơn bão xảy ra vào sáng sớm nên không có thương tích hay tử vong. Tuy nhiên, những cơn bão đôi khi dữ dội này mang lại phần lớn lượng mưa mùa hè.

Thành phố cũng dễ bị bão tuyết nghiêm trọng vào mùa đông và bão tuyết thường xuyên xảy ra vào mùa đông. Vào ngày 13 tháng 1 năm 1979, tuyết trên 9 inch (23 cm) đã rơi xuống Rockford chỉ sau vài giờ trong một trận bão tuyết mạnh nhất trong lịch sử thành phố. Thành phố trung bình có khoảng 36 inch (91,4 cm) tuyết rơi trong một mùa đông bình thường, nhưng số lượng lớn hơn là phổ biến. Mùa đông tuyết rơi nhất trong lịch sử thành phố là mùa đông năm 1978191979, khi tuyết rơi 74,5 inch (189 cm).

Nhiệt độ cao kỷ lục là 112 ° F (44 ° C), được thiết lập vào ngày 14 tháng 7 năm 1936 trong Dust Dust, [42] và nhiệt độ thấp kỷ lục là −27 ° F (−33 ° C), được đặt ở Ngày 10 tháng 1 năm 1982, [43] mặc dù nhiệt độ thấp −25 ° F (−32 ° C) đã xảy ra gần đây vào ngày 16 tháng 1 năm 2009 và -21 ° F (-29 ° C) đã được quan sát thấy vào ngày 11 tháng 2 năm 2014 [44]

Dữ liệu khí hậu cho Rockford, Illinois (Sân bay quốc tế Chicago Rockford), 1981−2010 quy tắc & cực trị
Tháng tháng một Tháng 2 Tháng ba Tháng Tư Tháng 5 tháng sáu Tháng 7 tháng 8 Tháng chín Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 Năm
Ghi cao ° F (° C) 63
Trung bình tối đa ° F (° C) 48,9
Trung bình cao ° F (° C) 29.5
(- 1.4)
Trung bình thấp ° F (° C) 13,5
(- 10.3)
(- 7.9)
(- 2.5)
(- 0.9)
(- 7.9)
Trung bình tối thiểu ° F (° C) −10.6
(- 23.7)
(- 20.2)
(- 12.9)
(- 5,8)
(- 3.7)
(- 10.2)
(- 20.3)
(- 26.3)
Ghi thấp ° F (° C) −27
(- 33)
(- 32)
(- 24)
(- 15)
(- 4)
(- 4)
(- 14)
(- 23)
(- 31)
(- 33)
Lượng mưa trung bình inch (mm) 1.37
Lượng tuyết rơi trung bình (cm) 10.2
dấu vết 0
Số ngày mưa trung bình (≥ 0,01 in) 9,4 8.2 10,5 11.3 12.2 10,4 9,4 9.7 8.3 9,4 10.2 10.2 119.2
Những ngày tuyết rơi trung bình (≥ 0,1 in) 8.2 5,8 4.1 1.0 0 0 0 0 0 0,1 1.8 7,7 28.7
Nguồn: NOAA (cực trị 1893 hiện tại) [45][46]

Nhân khẩu học [ chỉnh sửa ]

Dân số lịch sử
Điều tra dân số Pop. % ±
1860 6,979
1870 11,049 58,3%
1880 18,7%
1890 23,584 79,8%
1900 31,051 31,7%
1910 45,401 46,2% 19659309] 42,4%
1930 85.864 32.8%
1940 84.637 1.4%
1950 92.927 ] 126,706 36,4%
1970 147,370 16,3%
1980 139,712 −5,2%
1990 139,426 ] 2000 150,115 7,7%
2010 152,871 1,8%
Est. 2016 147,651 [4] −3,4% Theo điều tra dân số năm 2010, [48] có 152.871 người và 66.700 hộ gia đình. Rockford nằm ở trung tâm của khu vực đô thị cùng tên. Thành phần chủng tộc của thành phố là 65,1% da trắng (58,4% da trắng không phải gốc Tây Ban Nha), 20,5% người Mỹ gốc Phi, 0,4% người Mỹ bản địa, 2,9% người châu Á, 0,01% người Thái Bình Dương, 7,5% từ các chủng tộc khác và 3,6% từ hai chủng tộc nhiều chủng tộc. Người gốc Tây Ban Nha hoặc La tinh thuộc bất kỳ chủng tộc nào là 15,8% dân số. [49]

Thu nhập trung bình cho một hộ gia đình trong thành phố là 55,667 đô la, và thu nhập trung bình cho một gia đình là 65.465 đô la. Nam giới có thu nhập trung bình là $ 37,098 so với $ 25,421 đối với nữ. Thu nhập bình quân đầu người của thành phố là $ 19,781. 14,0% dân số và 10,5% gia đình ở dưới mức nghèo khổ. 19,6% những người dưới 18 tuổi và 8,0% những người từ 65 tuổi trở lên sống dưới mức nghèo khổ.

Vào cuối những năm 1950, Rockford đã vượt qua Peoria trở thành thành phố lớn thứ hai ở Illinois theo dân số, giữ vị trí đó vào thế kỷ 21. Năm 2003, tình trạng đã được thay đổi khi nó bị Aurora vượt qua sau khi kết quả của một cuộc điều tra dân số đặc biệt do thành phố sau này tổ chức (vì hai thành phố không được tính cùng nhau, không thể so sánh trực tiếp cho đến khi điều tra dân số quốc gia năm 2010).

Tôn giáo [ chỉnh sửa ]

Giống như nhiều thành phố Rust Belt và trung tây khác, người Công giáo tạo thành nhóm tôn giáo lớn nhất của Rockford. Theo số liệu năm 2010, 20% cư dân của Hạt Winnebago là Công giáo, 19% là Tin Lành, 10% là Tin Lành chính thống và 48% thuộc về một đức tin không được liệt kê hoặc không có tôn giáo. [50] Giáo phận Công giáo La Mã của Rockford, một số các nhà thờ Tin Lành và phi giáo phái lớn, và một số giáo hội Tin Lành chính thống Lutheran và khác phục vụ cộng đồng Kitô giáo của Rockford. Cộng đồng Do Thái của Rockford được phục vụ bởi một giáo đường Do Thái, cộng đồng Hồi giáo bởi một nhà thờ Hồi giáo, đạo Sikh bởi một ngôi đền và cộng đồng Phật giáo của nó được phục vụ bởi hai ngôi nhà thờ cúng. [51][52]

Luật pháp và chính phủ [ chỉnh sửa ]]

Kể từ khi thành lập Hạt Winnebago vào năm 1836, Rockford đã phục vụ như là quận của nó. Rockford là đô thị lớn nhất của Dillon ở Illinois, đã hủy bỏ quy tắc gia đình vào năm 1983. Cùng với một thị trưởng (được bầu bốn năm một lần), Hội đồng thành phố Rockford bao gồm 14 alderman (được bầu 4 năm một lần), với thành phố được chia thành 14 phường .

Trong một thời trang tương tự như các thành phố khác, quy mô của nó (hoặc lớn hơn), chính quyền địa phương được chia thành các nhánh hành pháp và lập pháp. Thị trưởng của Rockford được chọn trong một cuộc tổng tuyển cử cứ bốn năm một lần. Hội đồng thành phố Rockford bao gồm 14 aldermen, được bầu riêng từ mỗi phường trong thành phố. Hội đồng thành phố, tính đến tháng 5 năm 2017, bao gồm: [53]

Văn phòng Chủ văn phòng
Thị trưởng Thomas McNamara (D)
Alderman – Phường 1 Tim Durkee (phải)
Alderman – Phường 2 Johnathan K. Logemann (D)
Alderman – Phường 3 Chad Tuneberg (phải)
Alderman – Phường 4 Kevin Frost (phải)
Alderman – Phường 5 Venita Hervey (D)
Alderman – Phường 6 Natavias Ervins (D)
Alderman – Phường 7 Ann Thompson-Kelly (D)
Alderman – Phường 8 Karen Hoffman (D)
Alderman – Phường 9 Bill Rose (D)
Alderman – Phường 10 Bãi biển Frank (phải)
Alderman – Phường 11 Tuffy Quinonez (D)
Alderman – Phường 12 John Beck (phải)
Alderman – Phường 13 Linda McNeely (D)
Alderman – Phường 14 Joseph Chiarelli (phải)

Thị trấn [ chỉnh sửa ]

Trái ngược với các thành phố lớn khác ở Illinois, Rockford nằm trong một thị trấn duy nhất. Theo khu vực và dân số, Rockford Town là thị trấn lớn nhất ở Illinois. Hoạt động tách biệt với thành phố Rockford, thị trấn thực hiện các dịch vụ dân sự cho một số khu vực chưa hợp nhất của thành phố, cũng như cho các khu vực khác của thị trấn bên ngoài giới hạn thành phố.

Kinh tế [ chỉnh sửa ]

Nhà tuyển dụng lớn nhất [ chỉnh sửa ]

Kể từ tháng 1 năm 2017, [54] mười nhà tuyển dụng lớn nhất ở Rockford , Illinois là:

Xếp hạng Tên công ty / tổ chức # nhân viên
1 Fiat Chrysler Ô tô (Nhà máy lắp ráp Belvidere) 4.323
2 Trường công lập Rockford 205 3.525
3 Sức khỏe thương xót 3.195
4 Hệ thống y tế Thụy ĐiểnAmerican 2.988
5 OSF Chăm sóc sức khỏe 2.800
6 Hệ thống hàng không vũ trụ UTC 2.200
7 Cửa hàng Walmart 1.611
8 Woodward, Inc. 1.540
9 PCI – Điều phối viên đóng gói, Inc. 1.500
10 Hạt Winnebago 1.449

Ngành công nghiệp khác [ chỉnh sửa ]

Bà. Fisher&#39;s, còn được gọi là Khoai tây chiên Bà Fishers, một nhà sản xuất khoai tây chiên trong khu vực được thành lập tại Rockford, là một thương hiệu khoai tây chiên được công nhận ở các vùng thuộc miền Trung Tây Hoa Kỳ. Từ năm 1923, Rockford đã trở thành nhà của Kegel Harley-Davidson; thuộc sở hữu của cùng một gia đình kể từ năm 1912, đây là thương hiệu nhượng quyền Harley-Davidson lâu đời nhất thuộc sở hữu của gia đình. [55]

Giao thông vận tải [ chỉnh sửa ]

Đường và đường cao tốc [ ] chỉnh sửa ]

Bằng đường cao tốc, Rockford được liên kết bằng đường cao tốc đến Wisconsin (Madison, Milwaukee), Iowa (Dubuque) và nhiều khu vực của Illinois. Trong 30 năm qua, vị trí tập trung của khu vực đã phát huy lợi thế trong việc thu hút việc làm cho ngành công nghiệp hậu cần và vận tải.

Giao thông công cộng trong thành phố được cung cấp bởi Khu giao thông công cộng Rockford (RMTD).

Interstate 90 I-90.svg&quot; src=&quot;http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/c/ca/I-90.svg/20px-I-90.svg.png&quot; width=&quot;20&quot; height=&quot;20&quot; srcset=&quot;//upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/c/ca/I-90.svg/30px-I-90.svg.png 1.5x, //upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/c/ca/I-90.svg/40px-I-90.svg.png 2x&quot; data-file-width=&quot;601&quot; data-file-height=&quot;601&quot;/&gt;</dt>
<dd>Known as the Northwest Tollway before 2007, the Jane Addams Memorial Tollway links the city to Madison, Wisconsin and the northwest Chicago suburbs. From Rockford north, I-90 replaces U.S. Route 51 in Illinois. I-90 also links the city with Milwaukee, Wisconsin, as I-43 joins it 2 miles north of the state line.</dd>
<dd>Originally placed several miles east of the city, the Northwest Tollway would play a role in the rapid growth of the eastern half of Rockford in the later 20th century.</dd>
<dt>U.S. Route 20 <img alt=
U.S. Route 20 travels through Rockford twice. The city also marks the point where the highway and Interstate 90 no longer parallel each other travelling westward. The original highway is marked as a four to six-lane east-west business route (State Street) that divides the city to the north and south. From the 1970s to the late 1990s, the road played a key role in commercial development to the city.
In 1965, a four-lane US 20 freeway bypass was completed. Starting from Northwest Tollway near Cherry Valley, the bypass traveled alongside the southern end of the city, joining the business route approximately two miles west of the city limits. From the west, US 20 (also known as the Grant Memorial Highway) provides a link to Freeport, Galena, and Dubuque, Iowa. Much of the highway west of Freeport is a winding two-lane road that discourages truck traffic. To the east, US 20 roughly parallels Interstate 90, becoming a major central thoroughfare in several Chicago suburbs.
The US 20 bypass intersects with Illinois 251 (formerly US 51); it also forms the northern terminus of the Illinois segment of Interstate 39. Both highways are then concurrent eastward to Interstate 90, where the bypass ends.
Interstate 39 I-39.svg&quot; src=&quot;http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/c/ce/I-39.svg/20px-I-39.svg.png&quot; width=&quot;20&quot; height=&quot;20&quot; srcset=&quot;//upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/c/ce/I-39.svg/30px-I-39.svg.png 1.5x, //upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/c/ce/I-39.svg/40px-I-39.svg.png 2x&quot; data-file-width=&quot;601&quot; data-file-height=&quot;601&quot;/&gt; and U.S. Route 51 <img alt=
U.S. Route 51 travels through Rockford twice; the original alignment of the highway is now renamed Illinois Route 251. Entering through southeast Rockford through New Milford, Route 251 travels through the eastern half of the city among several major surface streets; as it exits Rockford, Route 251 serves as the primary north-south thoroughfare from Loves Park to South Beloit.
During the late 1970s and early 1980s, the original Route 51 was replaced by the construction of Interstate 39, which adopted the alignment of the previous two-lane highway. Directly connecting Rockford to Bloomington-Normal, Interstate 39 also gives interstate access to Peoria and the Quad Cities; with access to Interstate 80 and Interstate 88, Interstate 39 allows for Rockford access to the southern suburbs of Chicago, also indirectly serving as a bypass around the city to Wisconsin.
Other roads/highways
  • Illinois 2.svg Illinois Route 2 (South/North Main Street)
  • Illinois 70.svg Illinois Route 70 (Kilburn Avenue)
  • Illinois 251.svg Illinois Route 251 (North Second Street, Kishwaukee Street, Harrison Avenue, 11th Street)
  • Raoul Wallenberg Expressway (proposed, never built)
  • The Veterans Memorial Beltway consists of four-lane surface roads that create a continuous outer loop around the city. The roads that make up the beltway include Perryville Road, Harrison Avenue, Springfield Avenue, and Riverside Boulevard.


The Rockford Mass Transit District (RMTD) provides fixed-route and paratransit service, with a service area including Rockford, Loves Park, and Machesney Park. The 40 fixed route buses operate over 17 routes Monday thru Saturday, 6 night routes and 5 routes on Sundays.[56]

Bicycle-sharing system[edit]

In April 2018, Rockford became included in the LimeBike bicycle-sharing network.[57] Using 500 commuter bicycles supplied by the company, residents rent bicycles through a mobile app, unlocking the dockless bicycles.[58] Distinguished by their bright green color, LimeBikes are equipped with a basket, lights, and GPS (to locate them for rental); one-speed and three-speed units are in use.[58]


Main Terminal at Chicago-Rockford International Airport

In 1946, after Camp Grant closed, the state of Illinois allowed for the establishment of an airport to serve Rockford. Built on the portion of the Camp Grant property between the Rock River and US 51 (now Illinois 251), the Greater Rockford Airport was between the southern border of Rockford and New Milford. Opened in 1946, the Greater Rockford Airport opened its current passenger terminal in 1987. In 1994, United Parcel Service (UPS) opened the first of its two facilities at the airport; Rockford is home to the second-largest UPS air package operation (after Worldport in Louisville, Kentucky).

Following the loss of passenger service at the airport from 2001 to 2003, the Greater Rockford Airport underwent several name changes, becoming the Chicago Rockford International Airport in 2007. Since the restoration of passenger service in 2003, the Rockford airport primarily markets its passenger service for leisure travelers, offering flights by Allegiant Air along with charter operations on a seasonal basis.

Machesney Airport, located north of the city, was opened in 1927 as a private airport serving the Rockford area. During World War II, the airport was utilized by the Army Air Corps. After the war, it again served as municipal airport, closing in 1974. After its closure, the Machesney Airport became the site of the Machesney Park Mall, built in 1980.



As of 2017, the Rockford region is not served by passenger rail service. From 1974 to 1981, Rockford was served by Amtrak via its Black Hawk route, a daily train service from Dubuque, Iowa to Union Station in Chicago with a stop in Rockford. The Black Hawk was discontinued in September 1981 as part of funding cuts to Amtrak.

During the 2000s, interest increased in relinking the Rockford and Chicago regions by rail. In 2006, the Northern Illinois Commuter Transportation Initiative proposed extending Metra train service from the western Chicago suburbs to Rockford.[59] While Metra service has yet to be proposed on an official level, during the early 2010s, design work on a planned 2015 revival of the Black Hawk route on Canadian National rails.,[60] with Rockford as the initial terminus. As part of the ongoing Illinois financial crisis, state funding for the Black Hawk revival was suspended in February 2015, putting the project on hold.[61]


Rockford is served by several different freight railroad lines, the Union Pacific, the Canadian National, the Iowa, Chicago & Eastern (Canadian Pacific), and the Illinois Railway. The Union Pacific line from West Chicago terminates in Rockford, at a small yard. Canadian National line from Elgin enters from the South-East, and leaves in the North-West. They have a small yard, where they interchange with the Illinois Railway. The Illinois Railway Rockford Line comes from the South, joins the Canadian National line, where they continue on trackage rights to the Canadian National yard. Canadian Pacific (Iowa, Chicago, and Eastern) runs on Illinois Railway trackage rights from Davis Junction, and leaves on their own trackage to the North. All of the railroads interchange at a yard off of Main Street. The Union Pacific Railroad&#39;s Global III Intermodal Facility is approximately 25 miles (40 km) south of Rockford in Rochelle, Illinois, a community of 10,000. The complex is one of the world&#39;s largest intermodal facilities.[citation needed] Construction on the state-of-the-art facility was completed in 2003 in Rochelle due to the close proximity to four interstate highways (I-39, I-88, I-80, and I-90) and rail routes.



Although Rockford is in a large metropolitan area, the region does not have any public 4-year universities; the closest such institution is Northern Illinois University in DeKalb, 45 miles (72 km) away. Along with Rockford University (a private 4-year school of just under 2000 students), the city is the home to Rock Valley College (a 10,000-student community college), Rockford Business College (re-branded as Rockford Career College in 2009), and St. Anthony College of Nursing.

In addition, it hosts several satellite branches of other schools, including Judson University (based in Elgin), Northern Illinois University (based in DeKalb), Rasmussen College,[62]Embry–Riddle Aeronautical University as a part of their &quot;worldwide campus&quot;,[63] and the University of Illinois College of Medicine (based in Chicago).

Rockford University is best known for graduating Jane Addams, recipient of the Nobel Peace Prize in 1931 for her efforts to promote international peace and justice. Laura Jane Addams (1860–1935) entered what was then Rockford Female Seminary in 1877 and became the first graduate to receive a B.A. degree from the newly accredited baccalaureate institution in 1882 (the school was renamed Rockford College in 1892, and Rockford University in 2013).

Rock Valley College is a community college with several locations in the Rockford area. The main campus is the site of the Bengt Sjostrom Theatre. The former outdoor theatre now features a motorized retractable roof constructed during 2003.[64]

Public School District 205[edit]

Serving Rockford, Cherry Valley, and portions of Winnebago and Boone counties, Rockford Public School District 205 covers an area of roughly 170 square miles (440 km2). With approximately 27,000 students, it is the state&#39;s fourth-largest school district by enrollment. District 205 has four high schools (Auburn, East, Guilford, and Jefferson), six middle schools, and 29 elementary schools. It also operates early-childhood and alternative education centers.

Private schools[edit]

In addition to its public school system, Rockford supports 27 sectarian and nonsectarian private schools ranging from elementary to secondary education.

Culture and tourism[edit]

The attractions of Rockford are often of architectural significance. The Lake-Peterson House, constructed by alderman John Lake in 1873 and preserved by Swedish industrialist Pehr August Peterson, is a notable example of Gothic Revival. Added to the National Register of Historic Places in 1980, it is used for the School of Medical Technology of the Rockford-based Swedish American Hospital.[65] Further Swedish influence on Rockford during the Victorian era is represented in the Erlander Home Museum, the base of the Swedish Historical Society. Swiss influence can be seen in the Tinker Swiss Cottage, which was opened as a museum under the park district in 1943 and was featured in an episode of Ghost Hunters in 2012.[66][67]

Modern architectural movements, like Art Deco and Prairie School, are also integral to Rockford. Most renowned is the Coronado Theatre, a civic and entertainment center named one of 150 Great Places in Illinois by the American Institute of Architects. The theatre is known for its blend of Art Deco with Spanish Baroque Revival and has hosted numerous performers over its lifetime, including the Marx Brothers, Frank Sinatra, and Bob Dylan.[68][69] The 186-foot tall Faust Hotel complements the Coronado; constructed in 1929, it endures as Rockford&#39;s tallest building, albeit as apartments for the elderly and disabled. The Laurent House, a single-story Usonian home constructed in 1952 by Frank Lloyd Wright, is the only Wright building designed for a person with disabilities. Acquired by a private foundation from its commissioners, it was renovated into a museum in 2014.[70] The Rockford Area has two additional places named by the American Institute of Architects in the 150 Great Places, Anderson Japanese Gardens in Rockford, Illinois and Poplar Grove United Methodist Church in Poplar Grove, Illinois.

The area is often regarded as an outdoor destination. Rock Cut State Park is to the northeast of the city. Once home to various Scots, Canadians, and New Englanders, as well as a railroad line to Kenosha, the park&#39;s 3,092 acres are now utilized for camping, hiking, fishing and boating, and hunting.[71]Anderson Japanese Gardens, modeled after the Portland Japanese Garden and landscaped by Hoichi Kurisu, is 10 acres in size and features a teahouse and guesthouse in the sukiya-zukuri style. John Anderson, the commissioner of the gardens, was presented with a commemorative silver cup by Japan for his efforts in the mutual understanding of cultures in 1992; he donated the gardens to a nonprofit organization later in 1998.[72]Klehm Arboretum and Botanic Garden is 155 acres in size and is noted for its selection of both indigenous and foreign plant species.[73]

The interior of the $13.5 million Nicholas Conservatory[74]

More recently, Experience Based Learning opened a Zip-line attraction, as its founder (Steve Gustafson) is a Rockford native.

The park district of Rockford (Rockford Park District) is particularly active. It operates Aldeen Golf Course, which was rated the best municipal golf course in Illinois by Golf Digest and one of the top fifty golf courses in the nation that cost under $50 to play by Golf Magazine.[75] In addition to Tinker Swiss Cottage, the park district maintains four other museums. The Burpee Museum of Natural History is home to the world&#39;s most complete juvenile Tyrannosaurus rex, Jane, as well as a triceratops, Homer. The Discovery Center Museum, a children&#39;s museum featuring over 250 hands-on exhibits including a planetarium, is on the 12 Best Children&#39;s Museums In The U.S. list by Forbes.[76] The Burpee Museum and the Discovery Center Museum, along with the Rockford Art Museum and the bases for Northern Public Radio, the Rockford Dance Company, and the Rockford Symphony Orchestra compose the downtown Riverfront Museum Park complex. The last museum under the park district&#39;s authority is Midway Village and Museum Center, a recreation of a Victorian era village. The eastern riverwalk of Rockford is maintained by the park district, featuring the Nicholas Conservatory and Garden., Located on the bank of the Rock River, the conservatory is the third-largest in the state of Illinois. Just north of the gardens is Symbolan Alexander Liberman sculpture moved from downtown during the 1980s and is now one of Rockford&#39;s most recognizable features.[77]

Notable people[edit]

Sports teams[edit]



Rockford Peaches[edit]

From 1943 to 1954, the Rockford Peaches were an inaugural team of the All-American Girls Professional Baseball League. Playing home games at Beyer Stadium, the Peaches won league championships in 1945, 1948, 1949, and 1950; the four championships are the most of any league member.

The Rockford Peaches and the league itself were portrayed in the 1992 motion picture A League of Their Own. However, the characters in the film are fictional; the Peaches did not compete for the 1943 league championship (as depicted in the film). Since Beyer Stadium was demolished by the time of filming, the city of Rockford was not featured in production.

Surrounding communities and suburbs[edit]

Sister cities[edit]

  • Brovary, Kiev Oblast, Ukraine [80] since 1995
  • Changzhou, Jiangsu, China since 1999
  • Borgholm, Sweden[80] since 2002
  • Cluj-Napoca, Romania[80] since 2005
  • Ferentino, Lazio, Italy[80] since 2006
  • Tokmok, Kyrgyzstan[80]
  • Taszár, Hungary[80]

Rockford is the 161st largest radio market in the United States.[81] It is ranked 136th by Nielsen Media Research for the 2015-2016 television season with 170,140 television households.[82]

The area is served by over 15 commercial radio stations, over 5 non-commercial radio stations, 2 low power FM radio stations, 5 TV stations and 1 daily newspaper.

See also[edit]


  1. ^ &quot;Archived copy&quot; (PDF). Archived from the original (PDF) on June 2, 2016. Retrieved May 13, 2016.
  2. ^ &quot;2016 U.S. Gazetteer Files&quot;. United States Census Bureau. Retrieved June 30, 2017.
  3. ^ a b &quot;Rockford (city), Illinois&quot;. State & County QuickFacts. Cục Điều tra Dân số Hoa Kỳ. July 8, 2014. Retrieved September 15, 2014.
  4. ^ a b &quot;Population and Housing Unit Estimates&quot;. Retrieved June 9, 2017.
  5. ^ U.S. Geological Survey Geographic Names Information System: City of Rockford
  6. ^ &quot;Annual Estimates of the Resident Population for Incorporated Places of 50,000 or More, Ranked by July 1, 2013 Population: April 1, 2010 to July 1, 2013&quot;. U.S. Census Bureau, Population Division. May 2014. Retrieved September 16, 2014.
  7. ^ &quot;U.S. Census Bureau QuickFacts: Rockford city, Illinois&quot;. Census Bureau QuickFacts. Retrieved November 1, 2018.
  8. ^ &quot;Dictionary and Thesaurus – Merriam-Webster&quot;. Retrieved July 4, 2016.
  9. ^ &quot;Rockford – Illinois, United States&quot;. Retrieved July 4, 2016.
  10. ^ Bridget, French. &quot;All About Rockford, Illinois&quot; (PDF). Rockford Area Convention & Visitors Bureau. Rockford Area Convention & Visitors Bureau. Archived from the original (PDF) on September 4, 2015. Retrieved June 27, 2014.
  11. ^ History of Rockford and Winnebago County, Illinois: From the First Settlement in 1834 to the Civil War pg. 253
  12. ^ The Expansion of New England: The Spread of New England Settlement and Institutions to the Mississippi River, 1620-1865 by Lois imball Mathews pg. 210-212
  13. ^ History of Rockford and Winnebago County, Illinois: From the First Settlement in 1834 to the Civil War, pg. 379
  14. ^ Lundin, Jon W. &quot;Rockford, An Illustrated History, Windsor Publications 1989 p. 8
  15. ^ Krefft, Bryan. &quot;Coronado Performing Arts Center&quot;. Cinema Treasures. Cinema Treasures. Retrieved June 27, 2014.
  16. ^ Warner, W. Lloyd (September 12, 1949). &quot;A sociologist looks at an American community&quot;. Life Magazine. Life Magazine. pp. 108–119.
  17. ^ Lundin, Jon W. &quot;Rockford, An Illustrated History, Windsor Publications 1989 p. 12
  18. ^ a b Kolkey, Jeff (December 11, 2008). &quot;Goodbye, pedestrian mall: Downtown gets a &#39;cool, hip image&#39;&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 26, 2014.
  19. ^ Schwitters, Kevin. &quot;Historical Facts About Symbol&quot;. Symbol—The Official Rockford Sculpture. Kevin Schwitters. Retrieved June 27, 2014.
  20. ^ a b Hilkevitch, Jon (April 10, 2014). &quot;Amtrak rail service between Chicago and Rockford to begin in 2015&quot;. Chicago Tribune. Chicago Tribune. Retrieved June 26, 2014.
  21. ^ a b &quot;About Coronado Performing Arts Center&quot;. Coronado Performing Arts Center. Coronado PAC. Retrieved June 27, 2014.
  22. ^ Gary, Alex (August 23, 2012). &quot;Woodward picks Loves Park for $200M expansion&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 28, 2014.
  23. ^ Karp, Gregory (January 9, 2014). &quot;Illinois had shot to land 777X plant&quot;. Chicago Tribune. Chicago Tribune. Retrieved June 28, 2014.
  24. ^ Westphal, Melissa (October 9, 2013). &quot;New SwedishAmerican cancer center opens next week in Rockford&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 28, 2014.
  25. ^ Wiser, Mike (July 11, 2008). &quot;MetroCentre revamp project winding down, revenue going up&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 26, 2014.
  26. ^ Kolkey, Jeff (August 11, 2011). &quot;Rockford MetroCentre has new name: BMO Harris Bank Center&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 26, 2014.
  27. ^ Curry, Corina (July 20, 2012). &quot;Rockford&#39;s new riverwalk opens&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 26, 2014.
  28. ^ Curry, Corina (October 29, 2011). &quot;Rockford&#39;s new federal courthouse dedicated&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 27, 2014.
  29. ^ Kolkey, Jeff (October 9, 2009). &quot;Keith Creek home demolition to start soon&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 28, 2014.
  30. ^ Green, Chris (December 13, 2013). &quot;An empowered Rockford neighborhood celebrates accomplishments&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 28, 2014.
  31. ^ Dougherty, Conor (September 8, 2013). &quot;Welcome to Rockford, Ill, the Underwater Mortgage Capital of America&quot;. The Wall Street Journal. The Wall Street Journal. Retrieved June 26, 2013.
  32. ^ &quot;Economy at a Glance&quot;. Bureau of Labor Statistics. Bureau of Labor Statistics. June 20, 2014. Retrieved June 26, 2014.
  33. ^ Curry, Corina (February 24, 2009). &quot;People Who Care: It all began 20 years ago&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 27, 2014.
  34. ^ Kolkey, Jeff (June 21, 2018). &quot;Unemployment falls across Rockford region&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved August 15, 2018.
  35. ^ &quot;Janesville, Wisconsin&quot;. Wikipedia. September 12, 2018. Retrieved August 15, 2018.
  36. ^ Leaf, Brian (March 2, 2016). &quot;Negotiations continue as city tries to keep MercyRockford from moving $485M project to Wisconsin&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved August 15, 2018.
  37. ^ &quot;Mercyhealth breaks ground on $485 million women&#39;s and children&#39;s hospital in Rockford&quot;. Mercy Health. June 6, 2016. Retrieved August 15, 2018.
  38. ^ Green, Chris (September 28, 2017). &quot;Construction on pace for new Mercyhealth hospital&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved August 15, 2018.
  39. ^ Braun, Georgette (September 9, 2016). &quot;Boxes with Amazon&#39;s logo leave on plane today, marking watershed moment for Rockford airport&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved August 15, 2018.
  40. ^ Guerrero, Isaac (July 24, 2018). &quot;Rockford airport moves up to nation&#39;s 22nd busiest cargo airport&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved August 15, 2018.
  41. ^ &quot;G001 – Geographic Identifiers – 2010 Census Summary File 1&quot;. United States Census Bureau. Retrieved December 27, 2015.
  42. ^ &quot;July Daily Averages for Rockford, IL&quot;. Kênh thời tiết. February 27, 2012.
  43. ^ &quot;January Daily Averages for Rockford, IL&quot;. Kênh thời tiết. February 27, 2012.
  44. ^ &quot;Greater Rockford, IL History | Weather Underground&quot;. Weather Underground. Retrieved November 13, 2018.
  45. ^ &quot;NowData – NOAA Online Weather Data&quot;. National Oceanic and Atmospheric Administration. Retrieved June 27, 2016.
  46. ^ &quot;Station Name: IL ROCKFORD GTR ROCKFORD AP&quot;. National Climatic Data Center. Retrieved June 27, 2016.
  47. ^ &quot;Census of Population and Housing&quot;. Cục Điều tra Dân số Hoa Kỳ. Archived from the original on May 12, 2015. Retrieved September 15, 2014.
  48. ^ &quot;American FactFinder&quot;. Cục điều tra dân số Hoa Kỳ. Archived from the original on September 11, 2013. Retrieved January 31, 2008.
  49. ^ &quot;Race, Hispanic or Latino, Age, and Housing Occupancy: 2010&quot;. Cục Điều tra Dân số Hoa Kỳ. Archived from the original on May 20, 2011. Retrieved October 1, 2011.
  50. ^ &quot;The Association of Religious Data Archives&quot;. www.thearda.com. Retrieved June 29, 2014.
  51. ^ &quot;Community Directory&quot;. Jewish Federation of Greater Rockford. Archived from the original on November 13, 2014. Retrieved June 29, 2014.
  52. ^ Vela, Susan. &quot;Rock River Valley&#39;s Laotians Celebrate New Year&quot;. RRstar.com. Rockford Register Star. Retrieved June 29, 2014.
  53. ^ &quot;Wards and Aldermen&quot;. The City of Rockford. Archived from the original on April 11, 2016. Retrieved April 12, 2016.
    FOR THE FISCAL YEAR ENDED DECEMBER 31, 2016&quot; (PDF). City of Rockford (IL) Finance Office. 2017. p. F24 (230). Retrieved July 3, 2018.
  55. ^ &quot;Kegel Harley-Davidson; Worlds Oldest Dealer&quot;.
  56. ^ &quot;Rockford Mass Transit District&quot;. www.rmtd.org.
  57. ^ Cormier, Gregory (April 7, 2018). &quot;500 LimeBikes to hit stateline streets Saturday morning&quot;. MYSTATELINE. Retrieved September 11, 2018.
  58. ^ a b Guerrero, Isaac. &quot;LimeBike rolls into Rockford on Saturday&quot;. Rockford Register Star. Retrieved September 11, 2018.
  59. ^ Bona, Thomas V (April 30, 2008). &quot;All aboard? Commuter rail could take 3 to 5 years&quot;. Rockford Register Star. Retrieved April 30, 2008.[dead link]
  60. ^ &quot;Amtrak Black Hawk&quot;. Retrieved July 16, 2012.
  61. ^ Press, Associated. &quot;Plan for Amtrak service from Chicago to Rockford on hold&quot;. chicagotribune.com. Retrieved July 17, 2017.
  62. ^ &quot;Rasmussen College – Regionally Accredited College Online and on Campus&quot;. Retrieved July 4, 2016.
  63. ^ &quot;Embry-Riddle Worldwide&quot;. Worldwide.erau.edu. Retrieved July 11, 2013.
  64. ^ Blatcher Martin, Charlyne. &quot;Rock River Valley Insider: Starlight Theatre&#39;s retractable roof is a gem&quot;. rrstar.com. Retrieved March 7, 2015.
  65. ^ &quot;Lake-Peterson House&quot;. Waymarking. Groundspeak, Inc. Retrieved June 27, 2014.
  66. ^ &quot;Erlander Museum&quot;. Swedish Historical Society of Rockford, IL. Swedish Historical Society of Rockford, IL. Archived from the original on June 14, 2014. Retrieved June 27, 2014.
  67. ^ Curry, Corina (October 10, 2012). &quot;&#39;Ghost Hunters&#39; episode filmed in Rockford at Tinker Swiss Cottage&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 27, 2014.
  68. ^ &quot;Coronado Theatre&quot;. American Institute of Architects. American Institute of Architects. Retrieved June 27, 2014.
  69. ^ &quot;Coronado Theatre, Rockford, IL&quot;. Lares Associates. Lares Associates. Retrieved June 27, 2014.
  70. ^ Massie, Caroline (May 9, 2014). &quot;A Grand Opening for a &quot;Little Gem&quot;&quot;. Architect Magazine. Architect Magazine. Retrieved June 27, 2014.
  71. ^ &quot;Rock Cut State Park&quot;. Illinois Department of Natural Resources. Illinois Department of Natural Resources. Archived from the original on June 27, 2014. Retrieved June 27, 2014.
  72. ^ Manzullo, Don (2000). &quot;Anderson&#39;s Japanese Gardens&quot;. Local Legacies. Library of Congress. Retrieved June 27, 2014.
  73. ^ &quot;Mission and History&quot;. Klehm Arboretum and Botanic Garden. Klehm Arboretum and Botanic Garden. Retrieved June 27, 2014.
  74. ^ Haas, Kevin (October 28, 2011). &quot;Nicholas Conservatory to make public debut&quot;. Rockford Register Star. Rockford Register Star. Retrieved June 27, 2014.
  75. ^ &quot;About Aldeen Golf Club&quot;. Aldeen Golf Club. Rockford Public Schools. Archived from the original on September 4, 2015. Retrieved June 27, 2014.
  76. ^ Olmsted, Larry (January 30, 2012). &quot;12 Best Children&#39;s Museums In The U.S.&quot; Forbes. Forbes Magazine. Retrieved June 27, 2014.
  77. ^ &quot;Nicholas Conservatory & Gardens&quot;. Rockford Park District. Rockford Park District. Retrieved June 27, 2014.
  78. ^ &quot;Rockford Rage home page&quot;. Rockford Rage. 2010. Retrieved February 22, 2010.
  79. ^ RiverHawks headed to Northern League Archived January 11, 2013, at Archive.is
  80. ^ a b c d e f &quot;Interactive Directory: Rockford, Illinois&quot;. Chị thành phố quốc tế. Archived from the original on June 30, 2014. Retrieved December 18, 2013.
  81. ^ &quot;Radio Market Survey Population, Rankings & Information&quot; (PDF). Nielsen. Spring 2016. Retrieved April 28, 2016.
  82. ^ &quot;Nielsen Local Television Market Universe Estimates&quot; (PDF). Nielsen. Spring 2016. Archived from the original (PDF) on April 12, 2016. Retrieved April 28, 2016.

Further reading[edit]

  • Sutrina, Katie. &quot;The &#39;Rosies&#39; of Rockford: Working Women in Two Rockford Companies in the Depression and World War II Eras,&quot; Journal of the Illinois State Historical Society, 102 (Fall–Winter 2009), 402–28.

External links[edit]

visit site

Millville, Massachusetts – Wikipedia104449

Thị trấn ở Massachusetts, Hoa Kỳ

Millville là một thị trấn ở Quận Worcester, Massachusetts, Hoa Kỳ. Dân số là 3.190 tại cuộc điều tra dân số năm 2010. Nó là một phần của khu vực đô thị Providence. [1]

Lịch sử [ chỉnh sửa ]

Khóa Millville, Kênh Blackstone

Millville được định cư lần đầu tiên vào năm 1662 và được chính thức hợp nhất vào năm 1916 từ Blackstone, Massachusetts (vốn ban đầu là một phần của Mendon). Khu vực này ban đầu là nơi sinh sống của người Nipmuck.

Millville nằm trong Hành lang Di sản Quốc gia Thung lũng Sông Blackstone và có một khóa được bảo quản tốt được sử dụng trên Kênh Blackstone vào đầu thế kỷ 19. Nó cũng có một Hội nghị bạn bè lịch sử. Trong hai thập kỷ đầu của thế kỷ 20, đại gia bóng chày Gabby Hartnett, sinh ra ở Woonsocket, Rhode Island, lớn lên ở Millville, chơi bóng chày trẻ ở Blackstone Valley League và chơi cho Chicago Cubs, bắt đầu vào năm 1922. [2] Gần đây người ta đã phát hiện ra rằng dân số của thị trấn vào đầu những năm 1900 cho đến khoảng năm 1980 gần như là 98% Công giáo Ailen. [ cần trích dẫn ] Một dân số Thụy Điển rõ ràng đã định cư ở đây, và một nghĩa trang địa phương ở Uxbridge là nơi chôn cất của họ, nghĩa trang Norden, gần đường Millville.

Địa lý [ chỉnh sửa ]

Theo Cục điều tra dân số Hoa Kỳ, thành phố có tổng diện tích 5,0 dặm vuông (13 km 2 ), trong mà 4,9 dặm vuông (13 km 2 ) là đất và 0,1 dặm vuông (0,26 km 2 ), hay 1,40%, là nước.

Nhân khẩu học [ chỉnh sửa ]

Theo điều tra dân số [9] năm 2000, có 2.724 người, 923 hộ gia đình và 719 gia đình cư trú trong thị trấn. Mật độ dân số là 552,1 người trên mỗi dặm vuông (213,3 / km²). Có 958 đơn vị nhà ở với mật độ trung bình 194,2 trên mỗi dặm vuông (75,0 / km²). Thành phần chủng tộc của thị trấn là 97,72% Trắng, 0,77% Người Mỹ gốc Phi, 0,04% Người Mỹ bản địa, 0,18% Châu Á, 0,26% từ các chủng tộc khác và 1,03% từ hai chủng tộc trở lên. Người gốc Tây Ban Nha hoặc La tinh thuộc bất kỳ chủng tộc nào là 0,62% dân số.

Có 923 hộ gia đình trong đó 44,6% có con dưới 18 tuổi sống chung với họ, 63,8% là vợ chồng sống chung, 9,8% có chủ hộ là nữ không có chồng và 22,0% không có gia đình. 15,5% của tất cả các hộ gia đình được tạo thành từ các cá nhân và 5,9% có người sống một mình từ 65 tuổi trở lên. Quy mô hộ trung bình là 2,95 và quy mô gia đình trung bình là 3,33.

Trong thị trấn, dân số được trải ra với 31,2% dưới 18 tuổi, 6,1% từ 18 đến 24, 37,1% từ 25 đến 44, 17,5% từ 45 đến 64 và 8,1% là 65 tuổi tuổi trở lên. Độ tuổi trung bình là 34 tuổi. Cứ 100 nữ thì có 96,3 nam. Cứ 100 nữ từ 18 tuổi trở lên, có 93,3 nam.

Thu nhập trung bình cho một hộ gia đình trong thị trấn là 57.000 đô la và thu nhập trung bình cho một gia đình là 61.513 đô la. Nam giới có thu nhập trung bình là $ 42.407 so với $ 29,758 cho nữ giới. Thu nhập bình quân đầu người của thị trấn là $ 20,497. Khoảng 4,6% gia đình và 5,8% dân số sống dưới mức nghèo khổ, bao gồm 6,6% những người dưới 18 tuổi và 9,1% những người từ 65 tuổi trở lên.

Các thị trấn liền kề [ chỉnh sửa ]

Chính phủ [ chỉnh sửa ]

Thư viện chỉnh sửa 19659013] Thư viện công cộng Millville, nằm ngoài tuyến đường 122, được thành lập vào năm 1919. [10][11] Trong năm tài chính 2008, thị trấn Millville đã chi 0,78% (36.100 đô la) ngân sách cho thư viện công cộng của mình. Khoảng 12 đô la mỗi người. [12]

Tài liệu tham khảo [ chỉnh sửa ]

  1. ^ &quot;Cập nhật định nghĩa và hướng dẫn khu vực thống kê về công dụng của chúng&quot; (PDF) . Whitehouse.gov. trang 52, 108, 150. Được lưu trữ từ bản gốc (PDF) vào ngày 2007-06-04 . Truy xuất 2007-06-11 .
  2. ^ Murphy, James A (1983 và?). Từ một thị trấn Mill đến Cooperstown, câu chuyện về Gabby Harnett . Smithtown, NY và Florida: Triển lãm báo chí. Sê-ri 980-0-682-49991-0.
  3. ^ &quot;TỔNG DÂN SỐ (P1), Tóm tắt Tổng điều tra dân số năm 2010 1, Tất cả các phân khu của quận tại Massachusetts&quot;. Cục điều tra dân số Hoa Kỳ . Truy cập ngày 13 tháng 9, 2011 .
  4. ^ &quot;Massachusetts theo địa điểm và phân khu hạt – GCT-T1. Ước tính dân số&quot;. Cục điều tra dân số Hoa Kỳ. Lưu trữ từ bản gốc vào ngày 3 tháng 11 năm 2011 . Truy cập ngày 12 tháng 7, 2011 .
  5. ^ &quot;Điều tra dân số năm 1990, Đặc điểm dân số chung: Massachusetts&quot; (PDF) . Cục Điều tra Dân số Hoa Kỳ. Tháng 12 năm 1990. Bảng 76: Đặc điểm chung của người, hộ gia đình và gia đình: 1990. 1990 CP-1-23. Được lưu trữ từ bản gốc (PDF) vào ngày 7 tháng 12 năm 2013 . Truy xuất ngày 12 tháng 7, 2011 .
  6. ^ &quot;Điều tra dân số năm 1980, Số người sống: Massachusetts&quot; (PDF) . Cục Điều tra Dân số Hoa Kỳ. Tháng 12 năm 1981. Bảng 4. Quần thể các phân khu của quận: 1960 đến 1980. PC80-1-A23 . Truy xuất ngày 12 tháng 7, 2011 .
  7. ^ &quot;Điều tra dân số năm 1950&quot; (PDF) . 1: Số lượng người sống. Cục điều tra dân số. 1952. Mục 6, Trang 21-10 và 21-11, Massachusetts Bảng 6. Dân số các quận theo các bộ phận dân sự nhỏ: 1930 đến 1950 . Truy xuất ngày 12 tháng 7, 2011 .
  8. ^ &quot;Điều tra dân số năm 1920&quot; (PDF) . Cục điều tra dân số. Số lượng người dân, theo các quận và các bộ phận dân sự nhỏ. Trang 21-5 đến 21-7. Bảng Massachusetts 2. Dân số các quận theo các bộ phận dân sự nhỏ: 1920, 1910 và 1920 . Truy cập ngày 12 tháng 7, 2011 .
  9. ^ &quot;American Fact Downloader&quot;. Cục điều tra dân số Hoa Kỳ . Truy xuất 2008-01-31 .
  10. ^ Báo cáo lần thứ 30 của Ủy ban thư viện công cộng miễn phí Massachusetts. Boston: Wright & Potter, 1920.
  11. ^ Thư viện Millville được lưu trữ 2008-05-09 tại Wayback Machine .. Truy cập 2010-11-10
  12. ^ ngày 1 tháng 7 năm 2007 đến ngày 30 tháng 6 năm 2007 2008; xem The Pie năm 2008: Chia sẻ của bạn là gì? Liên bang Massachusetts, Ủy ban Thư viện. Boston: 2009. Có sẵn: Báo cáo Pie Thành phố được lưu trữ 2012-01-23 tại Wayback Machine .. Truy xuất 2010-08-04

Liên kết ngoài [ chỉnh sửa ]


Millcalet, Utah – Wikipedia104448

Thành phố ở Utah, Hoa Kỳ

Millcalet, Utah

 Vị trí ở Hạt Salt Lake và tiểu bang Utah.
Tọa độ: 40 ° 41′10 N 111 ° 51 ′50 W / 40.68611 ° N 111.86389 ° W / 40.68611; -111.86389 Tọa độ: 40 ° 41′10 N 111 ° 51′50 W / 40.68611 ° N 111.86389 ° W / 40.68611; -111.86389
Quốc gia Hoa Kỳ
Bang Utah
Quận Salt Lake
Được hợp nhất Ngày 28 tháng 12 năm 2016 19659026] Chính phủ
• Thị trưởng Jeff Silvestrini
• Nghị viên – Quận. 1 Silvia Catten
• Ủy viên hội đồng – Quận. 2 Dwight Marchant
• Ủy viên hội đồng – Quận. 3 Cheri M. Jackson
• Ủy viên hội đồng – Quận. 4 Bev Uipi
Diện tích
• Tổng 13,7 dặm vuông (35,4 km 2 )
• Đất 13,7 dặm vuông (35,4 km )
• Nước 0,0 sq mi (0,0 km 2 )
Độ cao 4.285 ft (1.306 m)
Dân số
] 62,139
• Mật độ 4.500 / dặm vuông (1.800 / km 2 )
Múi giờ UTC − 7 (Núi (MST))
Mùa hè (DST) UTC 6 (MDT)

84106, 84107, 84109, 84117, 84124

Mã vùng 385, 801
Mã Code 49-50150 [1]
ID tính năng GNIS 1867579 [2]

Millcalet là một thành phố ở Salt Lake County, Utah, Hoa Kỳ và là một phần của Khu vực thống kê thành phố Salt Lake. Trước khi thành lập vào ngày 28 tháng 12 năm 2016, Millcalet là nơi được chỉ định điều tra dân số (CDP) và thị trấn.

Lịch sử [ chỉnh sửa ]

Những người định cư đầu tiên của khu vực Millcalet năm 1848 bao gồm Mary Fielding Smith (góa phụ của Hyrum Smith) và các con của bà, bao gồm cả Joseph F. Smith. ] Khu vực này chủ yếu vẫn là nông thôn cho đến sau Thế chiến II. Khi tăng trưởng ngoại ô sau chiến tranh tràn về phía nam vượt qua giới hạn Thành phố Salt Lake, khu vực này không bị thành phố thôn tính và vẫn chưa được hợp nhất.

Đến thập niên 1980, phần lớn diện tích hiện tại ở Millcalet đã được xây dựng và được biết đến với nhiều tên khác nhau, bao gồm East Millcalet, Canyon Rim và Mount Olympus. Trong cuộc điều tra dân số năm 2000, khu vực này được chia cho bốn CDP, cực tây được chỉ định là Millcalet CDP. Dân số của CDP này là 30.377 tại điều tra dân số năm 2000, và có tổng diện tích 4,9 dặm vuông (12,8 km²). Canyon Rim CDP, East Millcux CDP và Mount Olympus CDP đã được hợp nhất với Millcux CDP trong cuộc điều tra dân số năm 2010, tăng gấp đôi dân số lên 62.139. [4]

Salt Lake County tạo ra Millcux khu vực hành chính bao gồm các CDP đông dân cũng như hẻm núi Mill Creek chưa phát triển trong Rừng Quốc gia Uinta-Wasatch-Cache ngay lập tức ở phía đông. Thị trấn được thành lập để cung cấp cho cư dân trong khu vực quyền kiểm soát địa phương nhiều hơn đối với quy hoạch và ngăn chặn các cuộc thôn tính của các thành phố lân cận.

Khi các cộng đồng khác ở phía nam Thành phố Salt Lake được thành lập vào những năm 1990 và 2000, Millcalet vẫn là khu vực không hợp nhất đông dân nhất của Hạt Salt Lake. Người dân đã cân nhắc một số lựa chọn cho tương lai của họ, bao gồm cả việc thành lập, điều này sẽ khiến nó trở thành thành phố lớn thứ năm của quận. Sự hợp nhất với hồ South Salt Lake lân cận cũng được đề xuất, kết hợp cơ sở thương mại và công nghiệp của South Salt Lake với đặc tính dân cư nặng nề của Millcalet, tạo ra một thành phố hơn 80.000. [5]

là chủ đề của một câu hỏi bỏ phiếu năm 2012 gây tranh cãi, trong đó đặt ra ranh giới của thành phố được đề xuất giống hệt với thị trấn Millcalet và hỏi các cử tri nên thực hiện hình thức nào của chính quyền thành phố. Sáng kiến ​​đã thất bại với chỉ 40 phần trăm phiếu bầu, [6] khiến Millcalet thuộc thẩm quyền của Thị trưởng và Hội đồng quận Salt Lake, cũng như các khu vực khác không hợp nhất của quận.

Mặc dù thất bại trong sáng kiến ​​năm 2012, câu hỏi đã được đưa ra một lần nữa ba năm sau đó, và cư dân Millcalet đã bỏ phiếu để thành lập vào ngày 3 tháng 11 năm 2015. [7] Trong cuộc bầu cử năm 2016, cư dân đã bỏ phiếu cho một thị trưởng và Các thành viên hội đồng thành phố trước khi thành lập, được ghi nhận vào lúc 9:30 sáng ngày 28 tháng 12 năm 2016. [8]

Địa lý [ chỉnh sửa ]

Ngoại ô trong tính cách, Millcalet được ghép giữa Salt Lake City và South Salt Lake ở phía bắc và Murray và Holladay ở phía nam. Cư dân Millcalet thường xác định với Thành phố Salt Lake, được chỉ định bởi Dịch vụ Bưu chính Hoa Kỳ là tên địa điểm mặc định của nhà cái cho các địa chỉ gửi thư trong khu vực. Tuy nhiên, ngay bây giờ, Mill Millcalet là tên địa danh được công nhận cho các địa chỉ trong các mã ZIP 84106, 84107, 84109, 84117 và 84124. Thành phố được tổ chức thành bốn hội đồng cộng đồng, Canyon Rim, East Millcalet, Millcalet và Mount Olympus, tương ứng theo các CDP trước đây. [9]

Khí hậu [ chỉnh sửa ]

Vùng khí hậu này được đánh dấu bằng sự chênh lệch nhiệt độ theo mùa lớn, với mùa hè nóng và lạnh (và thường ẩm ướt) lạnh) mùa đông. Theo hệ thống phân loại khí hậu Köppen, Millcalet có khí hậu lục địa ẩm ướt, viết tắt là &quot;Dfb&quot; trên bản đồ khí hậu. [10]

Nhân khẩu học [ chỉnh sửa ]

Điều tra dân số Pop. % ±
1990 32.230
2000 30.377 −5,7%
2010 ] 104,6%
nguồn: [11]

Theo ước tính từ Viện Chính sách Kem C. Gardner của Đại học Utah, [12] tính đến năm 2015, có 60.119 người ở Millcalet. Thành phần chủng tộc của quận là 83,63% người không phải gốc Tây Ban Nha, 2,05% da đen, 0,89% người Mỹ bản địa, 3,82% người châu Á, 0,86% người dân đảo Thái Bình Dương và 1,52% từ hai chủng tộc trở lên. 7,23% dân số là người gốc Tây Ban Nha hoặc La tinh thuộc bất kỳ chủng tộc nào.

Những người đáng chú ý [ chỉnh sửa ]

Liên kết ngoài [ chỉnh sửa ]

Tham khảo [


Milan, Minnesota – Wikipedia104447

Thành phố ở Minnesota, Hoa Kỳ

Milan là một thành phố thuộc Hạt Chippewa, Minnesota, Hoa Kỳ. Dân số là 369 người trong cuộc điều tra dân số năm 2010. [6]

Lịch sử [ chỉnh sửa ]

Milan được đặt vào năm 1880, và được sáp nhập vào năm 1893. [7] Ý. [7] Một bưu điện có tên Milan đã hoạt động từ năm 1879. [8]

Địa lý [ chỉnh sửa ]

Theo Cục điều tra dân số Hoa Kỳ, thành phố có tổng diện tích 1,23 dặm vuông (3,19 km 2 ), trong đó, 1,22 dặm vuông (3,16 km 2 ) là đất và 0,01 dặm vuông (0,03 km 2 ) là nước. [1]

Hoa Kỳ Quốc lộ 59 và Quốc lộ 7 bang Minnesota (đồng ký); và Quốc lộ Minnesota là 40 trong số các tuyến đường chính trong cộng đồng.

Nhân khẩu học [ chỉnh sửa ]

Kể từ giữa những năm 2000, Milan đã là điểm đến của nhiều người nhập cư Micronesian, những người được phép di chuyển tự do đến Hoa Kỳ do sự gọn nhẹ miễn phí hiệp hội nhưng có một vài con đường hợp pháp để trở thành công dân và thường trú nhân. Hơn một phần ba dân số của Milan được ước tính là người Micronesian, hầu hết là người Chuukese. [10][11]

Điều tra dân số năm 2010 [ chỉnh sửa ]

Kể từ cuộc điều tra dân số [2] năm 2010 , có 369 người, 150 hộ gia đình và 90 gia đình cư trú trong thành phố. Mật độ dân số là 302,5 người trên mỗi dặm vuông (116,8 / km 2 ). Có 178 đơn vị nhà ở với mật độ trung bình 145,9 mỗi dặm vuông (56,3 / km 2 ). Thành phần chủng tộc của thành phố là 72,1% da trắng, 1,1% người Mỹ bản địa, 1,1% người châu Á, 20,6% người dân đảo Thái Bình Dương, 3,0% từ các chủng tộc khác và 2,2% từ hai chủng tộc trở lên. Người gốc Tây Ban Nha hoặc La tinh thuộc bất kỳ chủng tộc nào là 4,3% dân số.

Có 150 hộ gia đình trong đó 29,3% có con dưới 18 tuổi sống chung với họ, 47,3% là vợ chồng sống chung, 8,0% có chủ nhà là nữ không có chồng, 4,7% có chủ nhà là nam không có vợ. hiện tại, và 40,0% là những người không phải là gia đình. 34,0% của tất cả các hộ gia đình được tạo thành từ các cá nhân và 13,3% có người sống một mình từ 65 tuổi trở lên. Quy mô hộ trung bình là 2,46 và quy mô gia đình trung bình là 3,22.

Tuổi trung vị trong thành phố là 37,5 tuổi. 24,1% cư dân dưới 18 tuổi; 9,7% ở độ tuổi từ 18 đến 24; 22,2% là từ 25 đến 44; 25,5% là từ 45 đến 64; và 18,4% là từ 65 tuổi trở lên. Trang điểm giới tính của thành phố là 53,1% nam và 46,9% nữ.

2000 điều tra dân số [ chỉnh sửa ]

Theo điều tra dân số [4] năm 2000, có 326 người, 150 hộ gia đình và 88 gia đình cư trú trong thành phố. Mật độ dân số là 333,0 người trên mỗi dặm vuông (128,4 / km²). Có 176 đơn vị nhà ở với mật độ trung bình 179,8 mỗi dặm vuông (69,3 / km²). Thành phần chủng tộc của thành phố là 91,72% Trắng, 0,92% Người Mỹ bản địa, 0,31% Châu Á, 7,06% từ các chủng tộc khác. Người gốc Tây Ban Nha hoặc La tinh thuộc bất kỳ chủng tộc nào chiếm 7,36% dân số.

Có 150 hộ gia đình trong đó 26,0% có con dưới 18 tuổi sống chung với họ, 48,7% là vợ chồng sống chung, 6,7% có chủ hộ là nữ không có chồng và 41,3% không có gia đình. 38,7% của tất cả các hộ gia đình được tạo thành từ các cá nhân và 19,3% có người sống một mình từ 65 tuổi trở lên. Quy mô hộ trung bình là 2,17 và quy mô gia đình trung bình là 2,91.

Trong thành phố, dân số được trải ra với 25,8% dưới 18 tuổi, 6,1% từ 18 đến 24, 23,9% từ 25 đến 44, 17,8% từ 45 đến 64 và 26,4% là 65 tuổi tuổi trở lên. Độ tuổi trung bình là 42 tuổi. Cứ 100 nữ thì có 111,7 nam. Cứ 100 nữ từ 18 tuổi trở lên, có 93,6 nam.

Thu nhập trung bình cho một hộ gia đình trong thành phố là 31.000 đô la và thu nhập trung bình cho một gia đình là 37.813 đô la. Nam giới có thu nhập trung bình là $ 31,667 so với $ 19,000 đối với nữ. Thu nhập bình quân đầu người của thành phố là 17.338 đô la. Khoảng 11,6% gia đình và 12,8% dân số sống dưới mức nghèo khổ, bao gồm 23,2% những người dưới 18 tuổi và 10,0% những người từ 65 tuổi trở lên.

Tài liệu tham khảo [ chỉnh sửa ]

] 95 ° 54′48 ″ W / 45.10861 ° N 95.91333 ° W / 45.10861; -95.91333


Lịch sử của Davenport, Iowa – Wikipedia104446

Davenport, Iowa, là một phần của Mua hàng Louisiana. Năm 1814, trong Chiến tranh 1812, quân đội Anh, cùng với các bộ lạc Saux và Fox Ấn Độ đã chiến đấu chống lại người Mỹ gần Davenport. Vào tháng 8, Thiếu tá Zachary Taylor, sau này là Tổng thống, đã chiến đấu ở phía đông của Công viên Đảo Tín dụng, ở Davenport. [1] Một tiền đồn được thiết lập tại Fort Armstrong và George Davenport và Antonie LeClaire đang đóng quân ở đó.

Davenport được thành lập vào năm 1836 bởi Antoine LeClaire và được đặt theo tên của người bạn tốt của ông là Đại tá George Davenport. Những người định cư đầu tiên của Davenport chủ yếu là người Đức. Sau một tình huống khó xử ở quận với thị trấn lân cận Rockingham vào năm 1840, Davenport được thành lập với tư cách là quận của quận Scott. Davenport được Thống đốc Samuel J. Kirkwood tuyên bố là trụ sở quân sự đầu tiên của Iowa ngay trước Nội chiến. Vào tháng 11 năm 1865, Nhà mồ côi của những người lính Iowa được mở tại Davenport để nhận những đứa trẻ mồ côi do Nội chiến. Năm 1895, tòa thị chính được xây dựng và năm 1897, trường trị liệu thần kinh cột sống đầu tiên trên thế giới, Đại học Palmer Chiropractic được mở.

Davenport đã trải qua thời kỳ bùng nổ kinh tế và xây dựng vào những năm 1920 và đầu những năm 1930. Tòa nhà Kahl và Nhà hát Quốc hội, sân vận động bóng chày, Tòa nhà Parker và Khách sạn Blackhawk là một vài trong số các tòa nhà được xây dựng trong khoảng thời gian này vẫn còn tồn tại. Cuộc đại khủng hoảng đã mang lại thời kỳ khó khăn về kinh tế cho thành phố. Việc đưa vào các nhà máy mới vào những năm 1940 và 1950 đã giúp xoay chuyển nền kinh tế sau Thế chiến II. Davenport đã một lần nữa gặp khó khăn với cuộc khủng hoảng trang trại vào những năm 1980, khi Nhà máy sâu bướm đóng cửa, tiêu tốn 35.000 việc làm. Thành phố đã được trẻ hóa một lần nữa vào những năm 1990 và hiện tại bằng cách cải tạo và bổ sung xây dựng.

thế kỷ 19 [ chỉnh sửa ]

Đầu thế kỷ 19 [ chỉnh sửa ]

Nhà yêu sách được xây dựng bởi George L. Davenport, con trai của Đại tá George Davenport, vào năm 1832 hoặc 1833 và được cho là cấu trúc lâu đời nhất trong thành phố. [2]

Năm 1832, tù trưởng Keokuk và tướng Winfield Scott đã ký một hiệp ước chấm dứt Chiến tranh Black Hawk. [3] Antoine LeClaire, người là một phần của Pháp và một phần Pottawattamie, từng là dịch giả. Một phần đất đai hào phóng đã được tù trưởng Keokuk trao cho Marguerite LeClaire, vợ của Antoine, vì cô là cháu gái của một tù trưởng của Sac. [3] Keokuk quy định rằng Antoine xây dựng nhà của họ tại vị trí chính xác nơi hiệp ước được ký kết hoặc tịch thu đất. . Antoine đã làm như vậy, hoàn thành Nhà Hiệp ước vào mùa xuân năm 1833. Davenport được thành lập vào năm 1836 bởi Antoine LeClaire và được đặt theo tên của người bạn tốt của ông là Đại tá George Davenport. [1]

việc thành lập Fort Armstrong. [3] Ông đóng vai trò là &quot;người đánh bóng&quot;, hay nhà cung cấp, cho Fort Armstrong của quân đội. Fort Armstrong nằm ở mũi phía tây bắc của Đảo Arsenal với mục đích giám sát giao thông buôn bán lông thú trong khu vực và giữ hòa bình giữa các bộ lạc thổ dân Mỹ bản địa. [4] Ông đã đóng góp cho tổ chức và vạch ra khỏi cộng đồng, hiện được gọi là Quad Quad. [5] Ông cũng hỗ trợ trong việc thiết lập kế hoạch cho cây cầu đường sắt đầu tiên bắc qua sông Mississippi.

Tình trạng tiến thoái lưỡng nan của quận [ chỉnh sửa ]

Năm 1837, ngay sau khi Scott County được thành lập Davenport, và đối thủ láng giềng Rockingham đã vận động để trở thành quận. Như tuyên bố của Lãnh thổ Iowa, thành phố có nhiều phiếu nhất trong cuộc bầu cử tháng 2 năm 1838, sẽ trở thành quận lỵ. [6] Trước thềm cuộc bầu cử, Davenporters đã bảo đảm dịch vụ tạm thời của những người lao động Dubuque để họ có thể bỏ phiếu trong cuộc bầu cử. Davenport đã giành chiến thắng trong cuộc bầu cử. Những người ủng hộ Rockingham, tuy nhiên, không thích điều này. Họ phản đối cuộc bầu cử với Thống đốc lãnh thổ. Thống đốc lãnh thổ từ chối xác nhận kết quả của cuộc bầu cử. Một cuộc bầu cử thứ hai đã được lên kế hoạch cho tháng Tám sau. Để tránh nhập khẩu cử tri khác, Thống đốc đặt ra yêu cầu cư trú sáu mươi ngày. Cả hai thành phố đã được chứng minh là tham nhũng khi cuộc bầu cử thứ hai đã gần kề. Davenport, một lần nữa là người chiến thắng, chỉ với hai phiếu bầu. [6] Một cuộc bầu cử thứ ba được tổ chức bởi Cơ quan lập pháp lãnh thổ cho mùa hè năm 1840. Khi cuộc bầu cử tháng 8 đến gần, Rockinghamers đã mệt mỏi vì nguyên nhân của quận. Đóng góp 3.000 đô la của Antoine LeClaire và những nỗ lực của các Davenporter khác rất khó để thử thách. Davenport dễ dàng giành chiến thắng trong cuộc bầu cử thứ ba. Để đảm bảo câu hỏi về ghế của quận sẽ không phát sinh nữa, Davenport đã xây dựng tòa án quận đầu tiên. [6]

Giữa thế kỷ 19 [ chỉnh sửa ]

Davenport vào năm 1865, hướng về phía bắc từ Rock Island

Cây cầu đầu tiên bắc qua sông Mississippi tại Davenport

Đại tá Davenport đến vào năm 1816 với việc thành lập Fort Armstrong. Ông đóng vai trò là &quot;người đánh bóng&quot;, hay nhà cung cấp, cho Quân đội Hoa Kỳ đồn trú tại Fort Armstrong. Pháo đài Armstrong nằm ở mũi phía tây bắc của Đảo Arsenal với mục đích giám sát giao thông buôn bán lông thú trong khu vực và giữ hòa bình giữa các bộ lạc thổ dân Mỹ bản địa. Ông đã đóng góp cho tổ chức và lập bản đồ ra khỏi cộng đồng, hiện được gọi là Quad City. Ông cũng hỗ trợ trong việc thiết lập kế hoạch cho cây cầu đường sắt đầu tiên đi qua Mississippi. Vào ngày 4 tháng 7 năm 1845, Đại tá Davenport đã bị tấn công tại nhà bởi những người đàn ông Banditti của vùng thảo nguyên, người nghĩ rằng anh ta có một tài sản trong két sắt. Bị đánh và bỏ mặc cho đến chết, anh ta sống sót đủ lâu để đưa ra một mô tả đầy đủ về những tên tội phạm trước khi chết đêm đó. [7] Năm người đàn ông bị buộc tội giết George Davenport, và tất cả, trừ một người, đã trốn thoát trước phiên tòa, là treo cổ cho vụ giết người. [7] Thêm ba người đàn ông bị buộc tội phụ kiện cho vụ giết người. Một người đàn ông đã bị kết án chung thân, nhưng trốn thoát và bị giết ba tháng sau đó, một người đàn ông ngồi tù một năm và các cáo buộc đã được thả xuống đối với người đàn ông thứ ba, người đã rời khỏi khu vực. [7]

Vào ngày 9 tháng 6 năm 1849, Thiếu tá William Williams đến thăm Davenport và cung cấp một mô tả ngắn gọn trong tạp chí của mình: [8]

Davenport nằm trên khu vực sông Iowa trên một vùng đất rất rộng, nhô lên từ sông Mississippi cho một dặm trở lại, khi vô tội vạ tăng lên chiều cao đáng kể cho hầu hết các trang web đẹp để cải thiện. Đây là một nơi quyến rũ; tòa nhà tốt nhưng trong một số phần rải rác; đường phố rất rộng và đẹp với cây cối mỗi bên; một số nhà ở rất đẹp; rất nhiều hương vị hiển thị. Chúng tôi có một cái nhìn tốt đẹp của dòng sông cả lên và xuống. Dân số là từ 1.100 đến 1.200. Thị trấn có diện mạo của một thị trấn cổ xưa hơn bất kỳ nơi nào tôi từng thấy trên Mississippi … Davenport là quận lỵ của quận Scott. Hỗ trợ hai luật sư, bốn bác sĩ, có bảy nhà thờ … Không có dịch tả ở đây – một nơi lành mạnh. … Hai nhà máy xay bột hơi nước lớn sản xuất 620 thùng hoa mỗi tuần, một nhà máy cưa hơi nước. … Tám hoặc mười cửa hàng ở đây, những cửa hàng tốt, một số cửa hàng tạp hóa, 3 cửa hàng thuốc, một khách sạn thông thường – 2 cửa hàng … Một trường đại học rất tốt [Iowa College] tại Davenport dưới sự chỉ đạo của Công Phượng; một tòa nhà rất đẹp, nằm ở vị trí tuyệt đẹp phía sau thị trấn.

Vào những năm 1850, người Đức đã thành lập nhóm định cư lớn nhất của Davenport. [5] Đến năm 1858, hơn một phần năm cư dân của Davenport là gần 11.000 người Đức. [5] Thành phố đang phát triển cần có một cây cầu đường sắt để đi qua. Illinois. Trước khi một cây cầu được xây dựng, những chiếc phà thuộc sở hữu tư nhân đã vận chuyển hành khách, xe ngựa và hàng hóa qua sông Mississippi. Năm 1856, cây cầu đường sắt đầu tiên được xây dựng bắc qua sông Mississippi nối Davenport và Rock Island, IL. Nó được xây dựng bởi Rock Island Railroad. [9] Tàu hơi nước coi đường sắt trên toàn quốc là mối đe dọa cho việc kinh doanh của họ. Vào ngày 6 tháng 5 năm 1856, chỉ vài tuần sau khi nó được hoàn thành, một tàu hơi nước đã đâm chiếc tàu hơi nước Effie Afton vào cây cầu. Chủ sở hữu của Effie Afton John Hurd, đã đệ đơn kiện Công ty Đường sắt The Rock Island. Công ty Đường sắt Rock Island đã chọn Abraham Lincoln làm luật sư xét xử của họ. [9]

Vụ án, &quot;Hurd v. Rock Island Bridge Company&quot; đã được Lincoln tranh luận tại Tòa án Mỹ ở Chicago trước Thẩm phán John MacLean, vào ngày 8 tháng 9 năm 1857. [10] Bồi thẩm đoàn đã cân nhắc trong vài giờ và kết thúc như một bồi thẩm đoàn treo nên vụ án đã được bác bỏ. Năm 1858, Ủy ban Thương mại của Hạ viện Hoa Kỳ đã tiến hành một cuộc điều tra để quyết định xem Cầu Đảo Đá có phải là một cản trở nghiêm trọng đối với sự điều hướng của dòng sông. Ủy ban kết luận rằng cây cầu là một mối nguy hiểm vì chiều dài của cầu tàu, góc của cây cầu và dòng chảy xiết dưới cầu. Tuy nhiên, ủy ban tin rằng các tòa án nên giải quyết vấn đề này và do đó không đề nghị bất kỳ hành động nào của Quốc hội Hoa Kỳ. [10] Vào tháng 5 năm 1858, Ward đã đệ đơn kiện lên Tòa án Quận Hoa Kỳ cho Quận Nam Iowa yêu cầu Tòa án tuyên bố cây cầu gây phiền toái và ra lệnh gỡ bỏ và khôi phục dòng sông về khả năng ban đầu cho tất cả các mục đích giao thông thủy. Thẩm phán đã tuyên bố cây cầu gây phiền toái và ra lệnh cho Đường sắt Mississippi và Missouri loại bỏ ba cầu tàu và kiến ​​trúc thượng tầng của họ nằm ở phía Iowa. Thẩm phán lý giải rằng nếu cây cầu này không dừng lại, nhiều cây cầu khác sẽ đi theo. Các cầu tàu không bị xé toạc, bởi vì công ty đường sắt đã kháng cáo lên Tòa án Tối cao Hoa Kỳ. Tòa án tối cao, đã đảo ngược quyết định của tòa án quận và cho phép cây cầu được duy trì. [10]

Front Street khi nước dâng cao (1888)

Ngay trước khi bắt đầu Nội chiến, Thống đốc Samuel J. Kirkwood tuyên bố Davenport là Trụ sở quân sự đầu tiên của Iowa. [11] Năm trại được thành lập ở Davenport trong chiến tranh. Trại McClellan là trại lớn nhất, ở rìa phía đông của thành phố. Hàng ngàn binh sĩ Iowa được đào tạo tại đây. [12] Trại McClellan chứa hai mươi doanh trại bằng gỗ, một tòa nhà kho, tòa nhà trụ sở và bệnh viện. Một khu phố Davenport, McClellan Heights được đặt theo tên của trại.

Tòa thị chính Davenport được xây dựng vào năm 1895, trong thời kỳ suy thoái kinh tế sâu sắc. Việc xây dựng đã được hoàn thành mà không cần phát hành trái phiếu, và được tài trợ thông qua thuế đối với các nhà chứa và nhà thổ bất hợp pháp. [13]

Hàng trăm trẻ em ở Iowa bị mất nhà vì Nội chiến. Vào ngày 16 tháng 11 năm 1865, Nhà mồ côi của những người lính Iowa (được đổi tên thành Nhà Annie Wittenmyer năm 1949) đã được khai trương. [14] 150 trẻ em đầu tiên đến từ Keokuk, Iowa. Bắt đầu từ năm 1876, trẻ em từ những ngôi nhà tan vỡ cũng như trẻ mồ côi từ tất cả chín mươi chín quận của Iowa đã được đưa vào nhà. Ngôi nhà là một cộng đồng khép kín, chứa nhà ở, trường học, cửa hàng may đo và nhà nguyện. [14] Ngôi nhà có ba đám cháy riêng biệt trong suốt khóa học. Vào ngày 9 tháng 11 năm 1887, vào lúc ba giờ sáng, đám cháy thứ ba bắt đầu. Tòa nhà bị cháy rụi xuống đất. Công báo Dân chủ Buổi sáng ngày hôm sau chỉ ra rằng nếu nhà không được thiết lập với nhiều tòa nhà khác nhau như nhà ở, tất cả 350 trẻ em lúc đó sẽ vô gia cư, và một số có thể đã không qua khỏi đám cháy. [14] Sau 110 năm phục vụ , ngôi nhà đóng cửa vào năm 1975. Ước tính có hơn 12.000 trẻ em được Nhà giúp đỡ trong quá trình hoạt động. [15]

Năm 1872, Phebe Sudlow được bổ nhiệm làm hiệu trưởng trường trung học Davenport. Bà là hiệu trưởng nữ đầu tiên ở Hoa Kỳ. [16] Vào ngày 19 tháng 6 năm 1874, Phebe Sudlow sau đó được nhất trí bầu vào vị trí Tổng Giám đốc của Trường Davenport. Bà cũng là người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ trở thành tổng giám đốc trường công. [16]

Vào năm 1895, giữa một cuộc suy thoái kinh tế quốc gia sâu sắc, Davenport đã xây dựng Tòa thị chính mới. Chi phí khoảng 90.000 đô la – một khoản tiền thiên văn vào thời điểm đó – và Thành phố đã xây dựng tòa nhà mới mà không phát hành bất kỳ trái phiếu đô thị nào. Truyền thuyết địa phương từ lâu đã đề nghị thành phố rút nợ nhanh chóng bằng cách đánh thuế các nhà thổ của thành phố, nhưng tiền phạt đối với các nhà thổ chỉ chiếm từ 7.000 đến 9.000 đô la mỗi năm, chỉ là một phần của cơn gió tài chính mà thành phố gặt hái vào giữa Những năm 1890. Phần lớn số tiền đến từ một luật mới của tiểu bang (&quot;thuế mulct&quot;) áp dụng cho 150 quán rượu bất hợp pháp của thành phố và lên tới khoảng 50.000 đô la mỗi năm. Thuế này cho phép xây dựng không chỉ Tòa thị chính, mà cả những con đường trải nhựa và hệ thống thoát nước mới, và từ năm 1902, 08, thành phố đã loại bỏ hoàn toàn thuế tài sản của mình. [13]

Năm 1897, Đại học Chiropractic Palmer được thành lập bởi Daniel David Palmer. Đây là trường trị liệu thần kinh cột sống đầu tiên trên thế giới. [17]

thế kỷ 20 [ chỉnh sửa ]

Đầu thế kỷ 20 [ chỉnh sửa ]

của phố thứ hai và Harrison, 1907

Vào ngày 25 tháng 7 năm 1901, một đám cháy lớn đã bùng phát ở phía đông của Davenport. Ngọn lửa tự bốc cháy vào cuối ngày, thay vì được khống chế. Tám khối tòa nhà đã bị phá hủy gây thiệt hại một triệu đô la. Không có sinh mạng nào bị mất trong vụ cháy.

Những năm 1920 đã mang lại sự bùng nổ về kinh tế và xây dựng. Đường chân trời của thành phố bắt đầu hình thành, với việc xây dựng các tòa nhà thương mại như Tòa nhà Kahl và Nhà hát Quốc hội, Tòa nhà Parker, và Ngân hàng Thương mại và Tiết kiệm Hoa Kỳ. Các cửa hàng bách hóa quốc gia lớn cũng đã đến trung tâm thành phố, Montgomery Wards, Sears và J.C. Penney. [18] Khách sạn Blackhawk được xây dựng tại trung tâm thành phố vào năm 1915. Khách sạn ban đầu là bảy tầng. Bốn tầng được thêm vào những năm 1920, cho tổng cộng 400 phòng. Blackhawk đã được lưu trữ cho một số người cao cấp bao gồm Carl Sandburg, Herbert Hoover, Richard Nixon và Jack Dempsey. [19] Khách sạn có tên phòng 412-414 là &quot;Nixon Suite&quot;. Nhiều ban nhạc lớn như Guyolasardo và Stan Kenton đã chơi tại Blackhawk trong nhiều dịp [19]

Vào ngày Giáng sinh năm 1920, 10.000 người đã quay ra để xem nhà hát mới, thanh lịch của Davenport, Nhà hát thủ đô. Nhà hát Capitol có nội thất cổ điển, một dàn nhạc giao hưởng và một cơ quan nhà hát quy mô đầy đủ. [20] Ban công thứ ba mở rộng năm câu chuyện đầy đủ. 2.000 chỗ ngồi của nhà hát thường xuyên được nộp. Vào ngày 18 tháng 2 năm 1922, WOC Radio đã ra mắt phát sóng địa phương. WOC là đài phát thanh thứ hai được cấp phép trong nước. [21] Năm 1933, WOC đã thuê Tổng thống tương lai Ronald Reagan làm phát thanh viên nhân viên. [21]

Năm 1930, những nỗ lực bắt đầu biến thành một bãi rác thành phố vào một mốc. Dự án là xây dựng một sân vận động thành phố (nay gọi là Công viên Modern Woodmen). Dự án được tài trợ bằng trái phiếu và có giá hơn 150.000 đô la. [22] Các tính năng đặc biệt bao gồm ghế dành riêng, ghế hộp và đèn ngủ. Sân vận động là nơi diễn ra các trận bóng đá của Đại học Saint Ambrose và các trận đấu quyền anh. Ngày nay, sân vận động là sân nhà của đội bóng chày Quad City River Bandits. Đến năm 1932, hàng ngàn người Davenport đã được cứu trợ công khai do cuộc Đại khủng hoảng. Một shantytown mọc ở cuối phía tây của thành phố dọc theo sông Mississippi. Bệnh tật, đói, và điều kiện sống không vệ sinh làm khổ sở khu vực. Thông qua chính quyền quận và thành phố, Cơ quan Quản lý Công trình Dân sự liên bang đã tạo việc làm cho hàng ngàn người. Họ đã làm việc để mở rộng bờ biển dọc theo bờ sông. Hơn 200 việc làm đã được tạo ra bởi việc xây dựng dự án Lock and Dam 15, vào năm 1932. [23] Hàng trăm nhân viên nhà nước đã làm việc để hoàn thành Đường tránh Kimberly Road Outerbelt vào năm 1936.

Giữa thế kỷ 20 [ chỉnh sửa ]

Năm 1946 Alcoa quyết định xây dựng một nhà máy cán mới ở phía đông Davenport ở Riverdale, Iowa. Với việc xây dựng, mối quan tâm về thất nghiệp sau chiến tranh đã kết thúc. Bán lẻ ở Davenport đã được thay đổi bằng cách đưa ô tô vào dòng chính của Mỹ. Vào cuối những năm 1940, đồng hồ đỗ xe đã được lắp đặt ở trung tâm thành phố để khuyến khích luân chuyển không gian giữa những người dùng khác nhau. Chẳng mấy chốc, có nhiều xe hơn, chỗ đậu xe trên đường có thể xử lý. [24] Năm 1953, đoạn đường nhiều tầng đầu tiên được hoàn thành ở bang, ở góc đường Fifth Street và Brady Street. Sự đa dạng của các cửa hàng đã giữ cho trung tâm thành phố trở thành một nhà lãnh đạo bán lẻ ngay cả sau khi khai trương Trung tâm mua sắm Village vào năm 1956. Một lần đầu tiên khác ở Iowa. Năm 1950, khi 41 người thiệt mạng trong vụ hỏa hoạn tại Bệnh viện St. Elizabeth, một phòng tâm thần do Bệnh viện Mercy điều hành. Hầu hết những người mất mạng là những bệnh nhân nữ bị mắc kẹt sau các cửa sổ bị khóa chặt bởi những thanh sắt rỉ sét. Nguyên nhân được cho là do một bệnh nhân đang thắp sáng màn cửa bằng lửa với bật lửa. [26]

Davenport đã trải qua sự bùng nổ kinh tế và dân số sau chiến tranh sau Thế chiến II. [18] Oscar Mayer , Ralston Purina và các công ty khác đều xây dựng nhà máy ở phía tây Davenport. Năm 1956 đưa mạng lưới đường cao tốc liên bang đến Davenport. Quy hoạch giao thông địa phương đã có một thiết kế mới sau Thế chiến II. Đường cao tốc liên bang và liên bang được xây dựng đến và qua Davenport trong những năm 1930 đã được mở rộng để xử lý các mô hình vận chuyển xe tải mới. [27] Năm 1960, một nhịp thứ hai được xây dựng để giúp tăng lưu lượng trên Cầu tưởng niệm Iowa-Illinois của Xa lộ Liên tiểu bang 80, giữa Quốc lộ Iowa 38 và Quốc lộ Hoa Kỳ 61, được mở vào cuối năm đó. Một đoạn nối từ Hoa Kỳ 61 đến Hoa Kỳ 67 đã được hoàn thành vào năm 1964, trong khi các đường cao tốc liên bang khác – 74 ở phía đông và 280 ở phía tây – cũng mở cửa cho giao thông trong những năm 1960 và đầu những năm 1970.

Đến năm 1959, hơn 1.000 ngôi nhà mỗi năm được xây dựng. [18] Vào cuối những năm 1970, sự tăng trưởng kinh tế đã chấm dứt đối với cả các doanh nghiệp và ngành công nghiệp địa phương. Cuộc khủng hoảng trang trại trong những năm 1980 đã ảnh hưởng đến Davenport và phần còn lại của Quad City, với tỷ lệ thất nghiệp và tài chính cao. 35.000 công nhân bị mất việc làm trên toàn bộ khu vực Quad City. [18] Nhà máy sâu bướm ở phía bắc thành phố đóng cửa, khiến nhiều việc làm bị mất.

Vào cuối những năm 1970, các nhà lãnh đạo thành phố Davenport, bắt đầu kế hoạch xây dựng một trung tâm dân sự ở trung tâm thành phố. [28] Trung tâm sẽ trở thành một trọng tâm cho việc phục hồi các giá trị bất động sản của trung tâm thành phố. Vào tháng 12 năm 1983, sau mười sáu tháng xây dựng, trung tâm dân sự đã được khai trương. Sau một cuộc thi đặt tên công khai, nó đã được đặt tên là RiverCenter một thời gian ngắn sau đó. Nhà hát Orpehum liền kề được đổi tên thành &quot;Nhà hát Adler&quot; và được đặt dưới sự quản lý của RiverCenter. Vào cuối những năm 1970, một trung tâm mua sắm lớn đã được xây dựng thu hút hầu hết khách hàng rời khỏi trung tâm thành phố và rời khỏi khu vực trong tình trạng suy thoái kinh tế.

Những năm 1990 đã mang lại sự khởi đầu của một bước ngoặt kinh tế cho thành phố. [18] Nhiều công trình cải tạo và bổ sung xây dựng đã xảy ra để hồi sinh trung tâm thành phố. Bao gồm sửa chữa Công viên Woodmen hiện đại, xây dựng Skybridge và Bảo tàng nghệ thuật Figge, cùng với nhiều dự án khác.

Davenport (cùng với đảo Rock láng giềng, Illinois) đã giành được &quot;Giải thưởng sinh hoạt thành phố năm 2007&quot; trong hạng mục thành phố nhỏ từ Hội nghị Thị trưởng Hoa Kỳ. Tom Cochran, Giám đốc điều hành của Hội nghị, tuyên bố rằng giải thưởng &quot;mang đến cho Hội nghị một cơ hội để làm nổi bật sự lãnh đạo của thị trưởng trong việc làm cho các khu vực đô thị an toàn hơn, sạch hơn và dễ sống hơn.&quot; [29] và Đảo Đá. [30]

Danh sách các thị trưởng của Davenport [ chỉnh sửa ]

Xem thêm [ chỉnh sửa ]

  1. ^ b Svendsen, tr. 10
  2. ^ Dự án của Nhà văn Liên bang về Cơ quan Quản lý Tiến độ Công trình cho Bang Iowa. Iowa: Hướng dẫn về Nhà nước Hawkeye . New York: Nhà Hastings. tr. 224.
  3. ^ a b c &quot;Lịch sử Davenport&quot;. Bộ nhớ thành phố Quad. Lưu trữ từ bản gốc vào ngày 2010-12-30 . Truy xuất 2007-12-18 .
  4. ^ &quot;Pháo đài Armstrong&quot;. Bộ nhớ thành phố Quad . Truy xuất 2008-06-17 .
  5. ^ a b c Svendsen, p. 11
  6. ^ a b c Svendsen, tr. 19
  7. ^ a b c &quot;Lịch sử Davenport&quot;. Bộ nhớ thành phố Quad. Lưu trữ từ Đại tá Davenport bản gốc vào ngày 2007 / 02-18 . Truy xuất 2007-12-18 .
  8. ^ Williams, William (1920). &quot;Nhật ký của Thiếu tá William Williams về chuyến đi đến Iowa năm 1849&quot;. Biên niên sử của Iowa . 12 (4): 254 Từ255, với những thay đổi chính tả và dấu câu nhỏ.
  9. ^ a b &quot; Lịch sử Davenport &quot;. Bộ nhớ thành phố Quad. Lưu trữ từ Lịch sử Davenport bản gốc vào ngày 2010-12-30 . Truy xuất 2007-12-18 .
  10. ^ a b c Pfeiffer, David A. Bridging the Mississippi &quot;Bridging the Mississippi: The Railroads and Steamboats Clash at the Rock Island Bridge&quot;. Lưu trữ quốc gia Hoa Kỳ . Truy xuất 2008-09-29 .
  11. ^ Svendsen, tr. 25
  12. ^ Svendsen, tr. 26
  13. ^ a b Sharon E. Wood, Tự do của đường phố: Công việc, quyền công dân và tình dục ở thành phố thời đại mạ vàng ; Nhà nguyện Hill: Nhà xuất bản Đại học Bắc Carolina, © 2005, tr. 181-2.
  14. ^ a b ] c Svendsen, tr. 54
  15. ^ &quot;Ngôi nhà của Annie Wittenmyer&quot;. Bộ nhớ thành phố Quad. Lưu trữ từ The Annie Wittenmyer Home bản gốc vào ngày 2010-12-30 . Truy xuất 2007-01-18 .
  16. ^ a b &quot;Lịch sử Phebe Sudlow&quot;. Bộ nhớ thành phố Quad. Lưu trữ từ bản gốc vào ngày 2010-12-30 . Truy xuất 2007-12-18 .
  17. ^ &quot;Lịch sử của Palmer Chiropractic&quot;. Cao đẳng Palmer Chiropractic. Lưu trữ từ bản gốc vào ngày 23 tháng 3 năm 2008 . Truy xuất 2008-06-17 .
  18. ^ a b d e &quot;Lịch sử Davenport 3&quot;. Quad City trực tuyến. Lưu trữ từ bản gốc vào ngày 2013-01-05 . Truy xuất 2008-01-07 .
  19. ^ a b Svendsen, tr. 78
  20. ^ Svendsen, tr. 76
  21. ^ a b &quot;Lịch sử Davenport 2&quot;. Bộ nhớ thành phố Quad. Lưu trữ từ bản gốc vào ngày 2010-12-30 . Truy xuất 2007-12-18 .
  22. ^ Svendsen, tr. 152
  23. ^ Svendsen, trang. 153
  24. ^ Svendsen, trang. 168
  25. ^ Svendsen, tr. 171
  26. ^ Wundram, Bill, &quot;Lễ kỷ niệm lửa của St. Elizabeth: &#39;Đêm của nỗi buồn&#39; nhớ lại 60 năm sau,&quot; Quad-City Times ngày 10 tháng 1 năm 2010. -2012. [1]
  27. ^ Svendsen, tr. 177
  28. ^ Svendsen, tr. 194
  29. ^ &quot;Công bố giải thưởng sinh hoạt thành phố năm 2007&quot; (PDF) . Hội nghị Hoa Kỳ của Thị trưởng. Được lưu trữ từ bản gốc (PDF) vào ngày 2008 / 02-27 . Truy xuất 2008-01-19 .
  30. ^ &quot;Davenport & Rock Island: Thành phố nhỏ đáng sống nhất nước Mỹ&quot;. Thành phố Davenport, Iowa . Truy xuất 2008-01-19 .
  31. ^ &quot;Thị trưởng Davenport&quot;. Thư viện công cộng Davenport . Đã truy xuất 2010-03-08 .

Tài liệu tham khảo [ chỉnh sửa ]

  • Svendsen, Marlys, &quot;Davenport A tượng hình lịch sử&quot;, (1987) G. Bradley Publishing, INC, ISBN 0-940286-05-X

Liên kết ngoài chỉnh sửa ]


Hồ Miami, Florida – Wikipedia104445

Thị trấn ở Florida, Hoa Kỳ

Thị trấn Miami Lakes

 Con dấu chính thức của Thị trấn Miami Lakes
Con dấu
Phương châm:

&quot;Phát triển đẹp&quot;

 Địa điểm tại Hạt Miami-Dade và tiểu bang Florida
 Hoa Kỳ Bản đồ Cục điều tra dân số cho thấy ranh giới thị trấn

Hoa Kỳ Bản đồ Cục điều tra dân số cho thấy ranh giới thị trấn

Tọa độ: 25 ° 54′42 N 80 ° 19′30 W / 25.91167 ° N 80.32500 ° W / 25.91167; -80.32500 Tọa độ: 25 ° 54′42 N 80 ° 19′30 W / 25.91167 ° N 80.32500 ° W / 25.91167; -80.32500
Quốc gia Hợp chủng quốc Hoa Kỳ
Bang Florida
Quận Miami-Dade
Được hợp nhất Ngày 5 tháng 12 năm 2000 ] Chính phủ
• Loại Người quản lý hội đồng
• Thị trưởng Manny Cid
• Phó thị trưởng Frank Mingo
• Ủy viên hội đồng Luis Collazo, Ceasar , Nelson Rodriguez và Marilyn Ruano
• Thư ký thị trấn Gina Inguanzo
Diện tích
• Tổng 6,52 dặm vuông (16,88 km 2 )
] 5,67 dặm vuông (14,68 km 2 )
• Nước 0,85 dặm vuông (2,20 km 2 ) 6,73%
Độ cao 3 ft (1 m)
Dân số
• Tổng 29.361
• Ước tính 30.873
• Mật độ 5,447,86 / dặm vuông (2,103,54 / km 2
Múi giờ UTC-5 (Đông (EST))
• Mùa hè (DST) UTC-4 (EDT)
Mã Zip

33014, 33016

Mã vùng 305, 786
Mã Code 12-45100 [3]
ID tính năng GNIS 030516 ] [4]
Trang web http://miamilakes-fl.gov/

Miami Lakes là một vùng ngoại ô của Miami, một thị trấn hợp nhất và là nơi được chỉ định điều tra dân số ở Miami- Hạt Dade, Florida, Hoa Kỳ. Tính đến năm 2015 Điều tra dân số Hoa Kỳ, 30.791 người sống ở Miami Lakes.

Lịch sử [ chỉnh sửa ]

Sự phát triển được xây dựng bởi Sengra (nay là Công ty Graham) bắt đầu vào năm 1962, trên vùng đất trước đây thuộc sở hữu của Thượng nghị sĩ bang Florida Ernest &quot;Cap&quot; Graham. The Grahams tuyên bố trong nhiều năm rằng đó sẽ là một sự phát triển 30 năm, nhưng họ vẫn đang phát triển cho đến ngày nay.

Sự phát triển ban đầu của Miami Lakes, phía đông Đường cao tốc Palmetto, được Lester Collins lên kế hoạch tổng thể với những con đường rợp bóng cây và nhiều hồ nước uốn lượn, khác thường so với hầu hết các khu vực xung quanh với những con đường không có lưới trên hình vuông và hình chữ nhật hồ. Sự phát triển ban đầu này, nằm ở phía đông của Thị trấn Miami Lakes được chỉ định gần đây, có các trung tâm mua sắm khu phố, công viên nhiều lô và một trung tâm thị trấn có tên Main Street. Một phần đáng kể của Miami Lakes vẫn thuộc sở hữu của Grahams, chủ yếu là các tòa nhà chung cư, trung tâm mua sắm, tòa nhà văn phòng và đất vẫn chưa được phát triển. Thị trấn là một mô hình ban đầu của phong trào Đô thị Mới với mua sắm và dịch vụ nằm trong khoảng cách đi bộ của nhà ở cũng như các con đường đi bộ hẹp và nhiều công viên khu phố.

Khi được hợp nhất vào tháng 12 năm 2000, Thị trấn Miami Lakes trở thành đô thị thứ 31 tại Hạt Miami-Dade. Được biết đến là một trong những thành phố trẻ nhất của Quận, Miami Lakes là nơi có khoảng 30.000 cư dân và hơn 1.100 doanh nghiệp.

Kế hoạch tổng thể bắt đầu từ hơn 50 năm trước, khi gia đình Graham bắt đầu phát triển trang trại bò sữa của họ. Không giống như nhiều thành phố và thị trấn được tạo ra vào đầu những năm 1960, Grahams quyết định tạo ra một kế hoạch tổng thể cho thành phố cho phép nhiều thập kỷ tăng trưởng, xây dựng và thay đổi điều kiện thị trường. Lester Collins, cựu Hiệu trưởng Trường Kiến trúc Harvard, đã tranh thủ lập Kế hoạch tổng thể cho khu vực sẽ trở thành trung tâm của Miami Lakes. Collins đặt nền tảng cho một cộng đồng tích hợp, bao gồm cả dân dụng, thương mại, công nghiệp và sử dụng hỗn hợp.

Cựu thượng nghị sĩ Hoa Kỳ Bob Graham, em trai cùng cha khác mẹ của gia đình William &quot;Bill&quot; Graham, là một trong những chủ sở hữu, và nhà xuất bản quá cố của Washington Post Katharine Graham, có một phần bằng hôn nhân . Vào ngày 5 tháng 12 năm 2000, Miami Lakes đã bỏ phiếu để trở thành một thị trấn hợp nhất.

Địa lý [ chỉnh sửa ]

Hồ Miami nằm ở 25 ° 54′42 N 80 ° 19′30 W / 25.911672 ° N 80.325067 ° W / 25.911672; -80,325067 [19659087]. [5] [19659075] Theo Cục Thống Kê Dân Số Hoa Kỳ, các CDP có tổng diện tích 6,4 dặm vuông (17 km 2 ). 6.0 dặm vuông (16 km 2 ) của nó là đất và 0,4 dặm vuông (1,0 km 2 ) của nó (6,73%) là nước.

Nhân khẩu học [ chỉnh sửa ]

Dân số lịch sử
Điều tra dân số Pop. % ±
1980 9,809
1990 12.750 30.0%
2000 77,9%
2010 29,361 29,5%
Est. 2016 30.873 [2] 5,1%
nguồn: [6]

Tính đến năm 2010 có 8.248 hộ gia đình trong đó có 4.2% bị bỏ trống. Năm 2000, 37,7% có con dưới 18 tuổi sống chung với họ, 58,6% là vợ chồng sống chung, 12,0% có chủ nhà là nữ không có chồng và 25,9% không có gia đình. 20,8% của tất cả các hộ gia đình được tạo thành từ các cá nhân và 4,8% có người sống một mình từ 65 tuổi trở lên. Quy mô hộ trung bình là 2,75 và quy mô gia đình trung bình là 3,21.

Năm 2000, dân số được trải ra với 25,1% ở độ tuổi 18, 7,2% từ 18 đến 24, 34,9% từ 25 đến 44, 22,7% từ 45 đến 64 và 10,1% ở độ tuổi 65 đặt hàng. Độ tuổi trung bình là 36 tuổi. Cứ 100 nữ thì có 92,6 nam. Cứ 100 nữ từ 18 tuổi trở lên, có 89,4 nam.

Tính đến năm 2009 -2013, thu nhập trung bình cho một hộ gia đình trong thị trấn là $ 63,754 và thu nhập trung bình cho một gia đình là $ 68,431. Nam giới có thu nhập trung bình là $ 45,759 so với $ 31,656 cho nữ giới. Thu nhập bình quân đầu người của thị trấn là 28.867 đô la. Khoảng 3,8% gia đình và 4,9% dân số sống dưới mức nghèo khổ, bao gồm 4,1% những người dưới 18 tuổi và 5,2% những người từ 65 tuổi trở lên.

Tính đến năm 2000, người nói tiếng Tây Ban Nha là ngôn ngữ đầu tiên chiếm 72,41%, trong khi tiếng Anh chiếm 24,65%, tiếng Bồ Đào Nha chiếm 0,67% và tiếng Urdu bao gồm 0,64% cư dân. [7]

Tính đến năm 2000, Miami Lakes có tỷ lệ cư dân Ả Rập ở Mỹ cao nhất hai mươi hai, với 1,10% dân số Hoa Kỳ (gắn liền với bốn địa điểm khác ở Hoa Kỳ.) [8] Nó có thứ hai mươi bảy tỷ lệ cao nhất của cư dân Colombia ở Hoa Kỳ, với 4,43% dân số của thị trấn, [9] và tỷ lệ cao thứ mười hai cư dân Cuba ở Hoa Kỳ, ở mức 42,28% dân số. [10] Nó cũng có thứ chín mươi sáu hầu hết người Dominica ở Hoa Kỳ, ở mức 1,65%, [11] trong khi nó có tỷ lệ người Nicaragu cao thứ ba mươi chín, với 1,07% tổng số cư dân. [12] Cộng đồng Venezuela của Miami Lake có tỷ lệ dân số cao thứ mười tám, ở 1,06% (ràng buộc với một số địa điểm khác của Hoa Kỳ, chẳng hạn như Tamiami, Florida.) [13]

Chính phủ [ chỉnh sửa ]

Kể từ khi thành lập năm 2000, Thị trấn Miami Lakes hoạt động dưới hình thức chính phủ Hội đồng quản lý. Hệ thống quản lý Hội đồng kết hợp sự lãnh đạo mạnh mẽ của các quan chức được bầu với kinh nghiệm quản lý mạnh mẽ của một Giám đốc thị trấn được bổ nhiệm.

Vị trí của Thị trưởng được bầu chung với nhiệm kỳ bốn năm. Theo quy định trong Điều lệ của Thị trấn, Thị trưởng sẽ chủ trì các cuộc họp của Hội đồng và là thành viên bỏ phiếu của Hội đồng. Hội đồng thị trấn được trao cho tất cả các quyền lập pháp của Thị trấn. Hội đồng bao gồm Thị trưởng và sáu thành viên.

Thành viên hội đồng hiện tại:

Thị trưởng Manny Cid

Phó Thị trưởng Frank Mingo-Ghế 4

Ghế hội đồng 1-Nelson Rodriguez

Ghế hội đồng 2-Tim Daubert

Chủ tịch Hội đồng 3-Marilyn Ruano

Ủy viên hội đồng 5-Luis Collazo

Chủ tịch Hội đồng 6-Ceasar Mestre

Thị trấn Miami Lakes đã tổ chức lễ khai trương và cắt băng khánh thành Tòa thị chính mới của họ vào ngày 23 tháng 4 năm 2013, nằm ở cuối phía đông của Phố chính. [14]

Vào tháng 10 Ngày 5, 2010, Nelson Hernandez trở thành thành viên hội đồng trẻ nhất được bầu vào Hội đồng thị trấn Miami Lakes khi mới 24 tuổi kể từ khi thị trấn được thành lập năm 2000.

Sở cảnh sát Miami-Dade vận hành Trạm quận Tây Bắc ở Miami Lakes. Trạm này cung cấp các dịch vụ thực thi pháp luật cho Miami Lakes. [15]

Cứu hỏa chữa cháy Miami-Dade vận hành Trạm 1 Miami Lakes & Station 64 Miami Lakes West. [16]

chỉnh sửa ]

Thị trấn Miami Lakes có Đài tưởng niệm Cựu chiến binh trong nhà độc đáo đặt tại Trung tâm Cộng đồng Công viên Hoàng gia. Đài tưởng niệm là một bức tranh tường dài 50 feet có sự kết hợp của các phương tiện truyền thông sau: hai bức tranh số hóa các cảnh quân sự trong suốt lịch sử Hoa Kỳ, chạm khắc gỗ, kính màu và khảm thủy tinh làm bằng tay đúc từ lá cây của Miami Lakes. Trung tâm của tác phẩm nghệ thuật bao gồm các con dấu từ mỗi chi nhánh nghĩa vụ quân sự của Hoa Kỳ và con dấu POW / MIA. Đài tưởng niệm đã được khánh thành vào Ngày Tưởng niệm năm 2011. Các nghệ sĩ là Alfred Darmanin và Michelle Stecco. [ trích dẫn cần thiết ]

trước Tòa thị chính Miami Lakes vào ngày 4 tháng 9 năm 2014. Tác phẩm nghệ thuật được tạo ra bởi Nghệ sĩ Stephanie Jaffe Werner để vinh danh cả năm Chi nhánh Quân sự Hoa Kỳ: Quân đội, Hải quân, Không quân, Thủy quân lục chiến và Cảnh sát biển. .

Magnet / Trường dạy nghề [ chỉnh sửa ]

Trường tư thục [ chỉnh sửa ]


Cơ đốc giáo phi giáo phái [ chỉnh sửa ]

  • Dade-Christian (nằm bên ngoài lối vào phía bắc của Miami Lakes)

Tài liệu tham khảo ]


Liên kết ngoài [ chỉnh sửa ]